Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/7V8MIZcljb

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Cửa cạch một , khép lại.
Tôi ngồi thừ trên sofa, bất nhớ lần dì Chu nhập viện tháng trước.
Tuần nào thứ tôi cũng mang canh gà , nhưng tuần vừa cổng bệnh viện thì nhắn:
“Mẹ nói làm phiền em làm việc, cần nữa.”
Tôi ở cửa thang máy nhìn số nhảy, từ tầng 1 lên tầng 5, lại từ 5 xuống 1, cuối cùng ôm hộp canh quay công ty.
Nửa tôi mơ mình kẹt trong thang máy, bốn bề là gương, bản thân trong gương đang khóc, còn bên ngoài gõ lớp kính, khẩu hình miệng là:
“Em rất ổn.”
Tôi bừng tỉnh, đèn ngủ ở giường vẫn sáng mờ.
Bên cạnh là tờ giấy nhớ đè lên nửa ly nước ấm, nét ngay ngắn y như tiêu đề bảng Excel:
“5 giờ sáng anh bay Thâm Quyến. Đừng nhớ.”
Đúng đó điện thoại rung lên.
Tôi cầm lên xem, là tin nhắn từ nhóm cựu sinh viên do lớp trưởng lập:
“Tối thứ Bảy, 7 giờ, họp lớp chỗ cũ. Đường nhất định phải mặt nhé!”
Tôi nhìn ba “nhất định phải”, ngón tay cái lơ lửng trên màn hình một nhấn ý.
Ngoài cửa sổ, giàn chuông gió xanh gió thổi bay lên một lớp.
Tôi nhớ ba trước, cầu hôn, anh từng nói trồng đầy sân.
Thế mà mùa xuân nay, cây gần cửa sổ nhất lại là cây khô tiên.
Lá vàng úa, trông như đã rút hết máu.
Tủ lạnh bỗng bíp lên một , cảnh báo sữa sắp hết hạn.
Tôi dậy đóng cửa lại, mắt vô tình quét qua bàn ăn—
tách cà phê của vẫn nằm đúng vị trí quen thuộc, vết mẻ nhỏ hướng phía đông nam, như một vết nứt bao giờ liền lại được.
Chương 2: gợn sóng bất
Hôm họp lớp, tôi trang điểm nhẹ.
Tay hơi run khi thoa son, tôi nhớ tuần trước bảo sắc mặt tôi dạo này tốt, mua sẵn collagen dạng nước, đặt ở tầng hai trong tủ lạnh.
Phòng bao ồn ào mức đau cả .
Lớp trưởng cầm chai bia cụng ly tôi:
“Hoạ sĩ đại tài Đường! Nghe nói chồng cậu là nhân vật máu mặt trong giới tài chính? Vợ tôi lỗ, cậu hỏi giùm một chút—”
“Lớp trưởng,” tôi ngắt lời anh ta, “tôi rành công việc của anh ấy.”
Anh ta ợ một :
“Trời ơi, vợ chồng mà, làm gì phân rạch ròi vậy chứ—”
“ Đường.”
Một giọng nói quen thuộc bất ngờ vang lên sau lưng.
Tôi quay lại, ly rượu trong tay run lên, cồn lập tức bốc ngược lên .
Hứa đang ở cửa phòng bao.
Anh mặc một sơ mi bạc màu, hồ bạc trên cổ tay phản chiếu đèn vàng nhàn nhạt—là chúng tôi mua 18 tuổi ở chợ . Anh chọn khắc “Mãi mãi”. Còn của tôi thì đã thất lạc khi dọn nhà từ lâu.
“Giám đốc Hứa?” người hô lên, “Hồi xưa đuổi theo Đường chạy khắp lầu, giờ phá sản mà vẫn phong độ dữ ha!”
Hứa đáp, mắt anh dừng lại ở ly rượu trong tay tôi:
“Dạ dày em yếu, đừng uống nhiều.”
Cổ họng tôi như thắt lại.
Ba trước, khi anh bắt khởi nghiệp, tôi thức trắng vẽ truyện tranh, anh lặng lẽ nấu cháo kê đặt ở mép bàn, chỉ nói: “Dạ dày em yếu.”
Sau đó anh nói sẽ lên Bắc Kinh, nói: “Chờ anh vững vàng sẽ đón em lên.”
sau đó nữa, tôi thấy tin công ty anh phá sản trên bản tin tài chính.
“Tôi đi vệ sinh một lát.”
Tôi nắm lấy túi xách đi nhanh ra ngoài, giày cao gót gõ lạch cạch trên hành lang như nhịp tim rối loạn.
Vừa đẩy cửa nhà vệ sinh ra thì nghe bước chân theo sau.
Hứa tựa lưng tường, hồ trên tay cọ gạch sứ:
“Em từng nói hồ này sẽ đeo tám mươi tuổi.”
Tôi nhìn ‘Mãi mãi’ nơi cổ tay anh, cổ họng nghẹn ứ:
“Anh… sao còn đeo nó?”
Anh im lặng một , giọng nhẹ như thở dài:
“Nó nhắc anh nhớ… từng đánh mất điều gì.”
Rượu như tràn qua từng mạch máu, nóng bỏng và hỗn loạn.
Tôi nhớ hôm qua dọn album ảnh, thấy tấm chụp tập thể lớp 12, Hứa hàng cuối, mắt cong thành hai vầng trăng nhỏ—giống hệt mắt của tất cả nam chính trong truyện tranh tôi vẽ.
Khi tan tiệc, Trần Viễn nói sẽ đưa tôi .
Tôi ngồi lên xe anh ấy, nhưng ngã thì thấy Hứa đang dưới đèn đường, bóng anh kéo dài lê thê trên mặt đất.
“Dừng lại.”
Tôi mở cửa xe, “Tôi việc chút.”
Trần Viễn ngập ngừng:
“ Đường, em đang say mà—”
“Chỉ phút thôi.”
Tôi đóng cửa xe, giày cao gót bước qua lớp lớp lá ngô rơi đầy đường.
“Anh ở đâu? Tôi gọi xe đưa anh .”
Hứa lắc :
“Anh thuê phòng gần đây.” Anh lấy ra chùm chìa khoá, kim loại va chạm vang lên rất rõ trong tối. “Dạo này… em sống ổn chứ?”
Tôi nói là ổn, nói mỗi sáng đều đặt tách cà phê sao cho vết mẻ hướng đông nam, nói anh ấy nhớ tất cả những món tôi dị ứng.