Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/7V8MIZcljb

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Tôi theo phản xạ muốn gạt anh :
“Tôi tự được, không cần làm phiền anh ấy.”
Vừa dứt , Thẩm Dự đã nói:
“Anh đưa ấy , mọi người đi đi.”
“…”
bọn họ lên xe rời đi, lòng tôi trống rỗng.
Gió lạnh đợt táp , khiến cơn say dịu bớt.
Suốt lúc chờ xe, anh nắm lấy tôi vẫn không buông .
Không khí giữa hai người cực kỳ gượng gạo.
“ có choáng không?”
Thẩm Dự bất lên tiếng tôi.
11
“Cũng tạm.”
Tôi trả một cách gượng gạo.
Lúc này vai tôi đang áp sát người anh, khoảng cách giữa hai chúng tôi quá gần, khiến tôi không biết phải làm gì, chỉ muốn thoát khỏi tình cảnh ấy.
“Không phải anh nói bị điều đi thành phố khác sao?”
Mượn chút men rượu người, tôi rốt cuộc không nhịn được mà buột miệng .
“Chắc là tháng đi.”
Tháng …
Nghĩa là tháng tôi không cần phải giả vờ như không quen anh trước , cuộc sống của tôi cũng hoàn toàn tách khỏi anh.
“Mèo em chăm sóc tốt, cần gì nói với anh.”
Vừa dứt , tôi cảm nhận được cơ thể anh cứng đờ.
Anh lại nói tiếp:
“Kết bạn WeChat lại đi.”
Tôi khẽ “ừ” một tiếng, tội lỗi quay đi.
Sớm biết còn gặp lại, tôi đã không xóa anh.
Ít cũng chờ khi anh rời thành phố hẵng xóa.
Bầu không khí lại rơi im lặng.
Ngồi xe, tôi dựa lưng ghế, cố gắng dồn toàn bộ mắt và sự chú ý ngoài cửa sổ.
Cuối cùng không chống nổi cơn buồn ngủ, tôi dần nhắm mắt lại.
Khi tỉnh dậy, tôi mới phát mình đang tựa lưng Thẩm Dự.
quanh một vòng, phát khung cảnh đã chuyển từ xe sang… thang máy.
Khóe miệng có gì đó ươn ướt, cúi thấy áo khoác của Thẩm Dự dính một vết ướt nhỏ.
Trời ạ…
Còn chưa kịp xấu hổ mức độ “muốn độn thổ”, Thẩm Dự đã phát tôi tỉnh, quay lại, mắt dịu dàng bất :
“Tỉnh rồi à?”
Nói xong anh cúi xuống đặt tôi xuống đất.
Tôi lúng túng lau khóe miệng, thang máy vừa tầng sáu, tôi lập tức chạy ngoài, để lại một câu:
“Đi cẩn thận, không tiễn.”
nhà tôi đổ người lên giường ngủ một mạch.
Sáng hôm tỉnh dậy, mò điện thoại xem giờ, mới phát có một mời kết bạn mới.
Là Thẩm Dự gửi tới.
Tôi chấp nhận kết bạn lại, nhưng anh không gửi tin nào, cũng không còn xuất bên cạnh .
Dường như đang cố tránh tôi.
Cuộc sống của tôi dường như lại quay quỹ đạo bình thường.
Lần thấy cái tên Thẩm Dự, là nửa tháng .
đột nhiên tôi:
“Sinh nhật của anh họ xa em sắp rồi, nên tặng gì hợp nhỉ?”
Tôi cùng Thẩm Dự đón sinh nhật hai lần, yêu nhau một rưỡi, tôi hiểu rõ sở thích của anh.
Nhưng khi , tôi lại không nói nên .
Sinh nhật lần tôi tặng cà vạt.
ngoái là một chiếc đồng hồ.
Khi ấy tôi còn hứa tặng anh túi xách hoặc bộ vest.
Thời gian trước lúc chưa chia , tôi còn bắt chọn quà sinh nhật sớm anh.
nay, món quà đã hứa đó… không có cơ hội để tặng .
quấn lấy tôi mãi, tôi cũng đành gợi ý ấy thương hiệu nước hoa mà Thẩm Dự thích.
ấy xong, mắt có chút kinh ngạc, nửa đùa nửa thật:
“Đôi khi em còn nghi chị quen anh ấy mà giấu em ấy, cảm giác hai người nhau kỳ kỳ sao ấy haha.”
Tôi gượng cười chối bỏ, lòng thầm khâm phục giác quan thứ sáu của nàng.
Ngày trước khi Thẩm Dự rời đi, còn tôi có muốn đi tiễn không.
mắt đầy nghi hoặc, rõ ràng vẫn đang nghi mối quan hệ giữa tôi và Thẩm Dự.
Tôi khẽ thở dài, nghĩ bụng: anh ấy sắp đi rồi, giấu cũng chẳng để làm gì.
Thế là tôi kể hết mọi chuyện giữa tôi và Thẩm Dự ấy .
ấy xong cũng không bất , còn hơi đắc ý:
“Ừ, giác quan phụ nữ quả nhiên không bao giờ sai. Hôm đó chơi bài, mắt Thẩm Dự chị khác hẳn với người khác là em đoán ngay hai người có gì đó.”
mắt thoáng chốc trở nên sáng rực:
“ em , hôm đó ở quán vỉa hè, khi Thẩm Dự đưa chị , anh ấy tới tìm em mà mắt đỏ hoe, tâm trạng tệ lắm, hai người có chuyện gì xảy không?”
Tôi cứng họng.
Nếu phải nói có chuyện gì xảy … chắc là tôi ngủ dính nước miếng lên áo khoác của anh ấy thôi?
“Chắc là do em suy diễn nhiều quá thôi.”
Tôi quen biết Thẩm Dự hai , chưa thấy anh rơi nước mắt, thậm chí đỏ mắt cũng chưa bao giờ.
Anh vốn là người kín đáo, chuyện gì cũng giấu lòng.
Ngay cả lúc còn là người yêu của tôi, anh cũng rất ít khi tâm sự.
Tôi đặt biệt danh anh là “hũ nút kín”.
Anh cũng mặc định chấp nhận.
12
Cách chúng tôi ở bên nhau xưa nay luôn là tôi nói nhiều, còn anh ấy lặng lẽ lắng .
Lần duy nhất anh thể sự yếu đuối trước tôi là ngoái, khi tôi cùng anh dự tang lễ bà ngoại anh. Khi chỉ còn hai người phòng, anh bất vùi hõm vai tôi, vòng siết chặt, giọng rất khẽ: “Đừng động đậy, cứ để thế một lát.”