Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/1Vu1kjF3Xp

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Tôi ngăn mẹ mình đang định thao thao bất tuyệt, kéo quay lại phòng riêng.
vẫn luyến tiếc nhìn bóng lưng Thẩm , “Con chia tay nó, thật là đáng tiếc.”
Tôi mím môi không nói gì, lòng không rõ là cảm xúc gì.
.
Kỳ nghỉ sắp hết, mẹ tôi tôi chẳng có tiến triển gì tượng xem mắt trước đó, liền tha thiết yêu cầu tôi gặp thêm một người nữa trước khi quay lại đi làm.
Không chịu nổi lải nhải, tôi đành đồng ý.
Vẫn là quán cũ, chỗ ngồi cạnh cửa sổ quen thuộc.
Chỉ , lần này đổi người.
diện là một người đàn ông thân hình hơi mập, có bụng bia, mặc bộ vest không vừa vặn, lên mắt híp tịt lại, thoạt nhìn có vẻ thật thà.
Nhưng chỉ trò chuyện vài , hình tượng thật thà ấy tôi hoàn toàn sụp đổ.
“Thu nhập hiện tại em bằng một phần ba tôi, sau khi kết tôi hy vọng em có làm một người vợ đảm đang, chăm sóc tốt gia đình và mẹ tôi. ấy sau khi cưới chuyển đến ở cùng ta, nữa…”
Tôi lập tức cắt lời anh ta: “Anh à, giờ nói chuyện này có phải hơi sớm không?”
Nhưng anh ta lại không hề ngại ngùng: “Nói thật nhé, đến tuổi em rồi thì nên gấp rút chuyện kết , mà tôi có nhà có xe, ngoại hình ổn, em không có lý do gì để không chọn tôi.”
Cách nói chuyện và thái độ anh ta vô cùng tự tin.
Khóe miệng tôi giật giật, không ngờ lại gặp phải tượng xem mắt lạ đời đến .
23
“Tôi nghĩ anh hiểu lầm rồi, người nôn nóng kết là mẹ tôi, không phải tôi.” Tôi bình tĩnh lên tiếng, cầm túi xách chuẩn bị rời khỏi chỗ ngồi.
“Tôi có việc, đi trước đây.”
Vừa bước ra khỏi cửa quán, người kia liền đuổi , nắm lấy tay tôi.
anh ta mang vẻ tức giận: “Gì đây? nói mấy đã muốn đi? Tôi có điểm nào khiến cô không hài lòng chứ?”
Tôi cố rút tay mình ra, nhưng phương sức mạnh quá lớn, siết chặt cổ tay tôi đến mức đau điếng khiến tôi nhíu mày.
“ ra.”
“Cô nói rõ ràng đi rồi tôi .”
Tôi tức đến bật : “ ta chỉ trò chuyện vài , cần gì nói rõ? Nếu anh không ra, đừng trách tôi không khách sáo.”
“Hừ.” Anh ta khinh, “Khó trách đến tuổi này rồi gả đi, tự cao tự đại, mắt nhìn người quá cao.”
kịp để tôi phản bác, tay tôi đã bị một bàn tay gỡ ra.
Tôi ngoảnh lại phát hiện Thẩm đang đứng sau lưng, chân mày nhíu lại, khuôn mặt mang vẻ giận dữ.
“Xin lỗi cô ấy.” Anh lạnh lùng nói.
người qua đường bắt tụ tập lại nhìn, tôi nghiến răng kéo tay Thẩm rời khỏi đó.
Cãi nhau loại người này chỉ tổ tốn thời gian.
Đi đến một con đường ít người hơn, anh dừng lại, giữ lấy tôi.
Tôi quay lại nhìn anh, khó hiểu.
“Đây là lần thứ mấy rồi?” Anh trầm .
“Hả?” Tôi kịp phản ứng.
diện ánh mắt anh chăm chú nhìn mình, mặt tôi nóng bừng, ngượng ngùng cúi .
“Lần trước ở quán đó, phải không?”
“Anh nhìn rồi à?” Tôi ngạc nhiên.
Tôi cứ nghĩ anh không để ý đến chuyện đó.
“Ừ, rồi.”
“ số các tượng xem mắt, em không có cảm tình ai à?” Anh tiếp.
Tôi mím môi, không nói.
Anh siết chặt tay tôi, không có ý định ra, chỉ cố chấp nhìn tôi, chờ trả lời.
Tôi thở dài một hơi: “Đúng , em không hợp ai cả.”
“Hay là, em vẫn quên anh, nên không thích ai ?”
Tôi nhìn anh, không phản bác.
Đúng thế, dù gặp mặt ngoài đời hay nói chuyện online, bất kể kiểu đàn ông nào, tôi đều không hứng thú, càng không nảy sinh tình cảm.
Im lặng suốt mấy phút, tôi nghe anh thì thầm bên tai: “Nếu , tại sao ta không bắt lại? Cả hai cùng nhìn nhận lỗi sai mình, cố gắng sửa chữa và thấu hiểu nhau, không?”
“Hay là em nghĩ, những buổi xem mắt không có hồi kết kia, em tìm người phù hợp?”
anh mang chút van nài: “Không cho anh một cơ hội sao?”
Tôi dao động, siết chặt tay anh, rối bời trăm mối.
Như đã trải qua cả một thế kỷ, tôi khẽ cất tiếng: “, ta quay lại đi.”
“Về sau em không làm mấy chuyện khiến anh khó chịu, ghen tuông nữa, không bướng bỉnh nữa.”
Thẩm dường như không ngờ tôi lại đồng ý, đứng ngẩn ra rất lâu.
Tôi đang định sao anh không nói gì, thì anh bất ngờ cúi , lên môi tôi.
Chỉ là một nụ rất nhẹ trên môi, rồi anh nắm tay tôi tiếp tục bước đi.
“Đi đâu ?” Tôi .
“Về nhà ăn cơm.” Anh đáp rất tự nhiên.
“Nhưng nhà ta hướng mà?”
Anh bật : “Về nhà em.”
(Hết)
【Toàn văn hoàn】