Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/2g36XlbYBj

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
“Còn gì khác không?”
Cố Tinh Từ nhìn tôi bằng ánh vô tội:
“Chủ yếu là muốn xem cậu còn sống không thôi.”
6
“…”
Đúng là “bạn tốt”, tôi sốt suốt hai ngày trời, ngoài vài tin nhắn hỏi thăm lệ trên WeChat, cậu không thèm mang thuốc hay ăn tới một lần.
…
Hôm qua Thẩm Dự không trả lời tin nhắn, hôm nay lại gọi điện đúng tôi đang xúc phân cho mèo.
Vừa thấy tên anh hiện trên màn hình, lông mày tôi vốn đang cau lại vì mùi hôi lập tức giãn ra.
Tôi vội vàng buông xẻng, run run nhận cuộc gọi.
Nghe trầm ấm quen thuộc ấy, suýt nữa nước tôi rơi xuống.
“ hồ để khi nào anh rảnh rồi .”
Tôi ngẩn người vài giây mới nhận ra anh có sự mệt mỏi không giấu .
Do dự một , tôi dè dặt hỏi:
“Đêm qua anh tăng ca à?”
Đầu dây bên kia chỉ khẽ “ừ” một tiếng.
là một phút im lặng kéo dài.
Bao nhiêu lời định ra đều nghẹn lại cổ họng, dù sao bây tôi cũng chỉ là người yêu cũ.
tiếng thở dài nhẹ, khàn khàn của Thẩm Dự lại vang lên.
“Nếu không có gì thì anh cúp máy đây.”
Tôi run run lên tiếng:
“Cuối tuần này nhau ! Ngày mai, anh có thời gian không?”
khi nghe anh ý, tôi mới thở phào, ngã người xuống sofa như trút gánh nặng.
hẹn, địa điểm đều thống nhất xong, thậm chí tôi còn chọn sẵn trang phục từ đêm hôm .
Mọi đều diễn ra theo hướng tôi mong muốn.
Cho chín sáng hôm , chuông vang lên, tôi đầu bù tóc rối ra mở thì thấy Thẩm Dự chỉnh tề bộ vest đứng ngay , cú sốc như cú tát thẳng vào thực tại.
“Thẩm Dự? Không phải hẹn nhau chiều nay sao?”
Anh xách theo một túi , vừa vào nhà vừa giải thích:
“Chiều anh phải công tác, không em .”
anh tháo giày, đôi dép anh từng để lại ở nhà tôi, rồi vào phòng khách.
Tôi ngơ ngác đóng lại.
“Vậy nên anh tới hồ?”
“Ừ.”
“Anh mua bữa sáng rồi, ăn còn nóng.”
Tôi tròn nhìn anh bày ăn ra bàn, hai bát cháo, hai đĩa bánh chiên, còn có cả quẩy…
“Em ăn không hết nhiều thế đâu.”
Thẩm Dự từ tốn ngẩng đầu:
“Anh cũng chưa ăn.”
Tôi lập tức chạy rửa thay , rồi ngồi đối diện anh trên bàn trà, cùng nhau ăn sáng.
gần một tháng rồi tôi chưa ăn sáng cùng anh.
kia lần nào cũng là anh kéo tôi dậy bắt phải ăn.
Vì tôi bị viêm dạ dày, hay ngủ nướng rồi bỏ bữa sáng nên anh thường dậy sớm mua ăn hoặc tự tay làm, tìm đủ mọi kéo tôi từ trên giường xuống ăn cho bằng .
lại có thể ngồi đối diện anh ăn sáng thế này, tôi chỉ mong thời gian ngừng trôi.
Thấy tôi đang cười ngây ngô, Thẩm Dự vang lên:
“Bây ăn sáng vui vẻ vậy sao?”
Tôi ngẩng đầu, bắt ánh trêu chọc của anh, vội thu lại nụ cười.
“Không có.”
Ăn xong, chơi với mèo một , anh cúi nhìn hồ rồi đứng dậy mặc áo khoác, chuẩn bị rời .
Thấy vậy tôi vội gọi anh lại.
Thẩm Dự quay đầu nhìn tôi, ánh khó hiểu.
Tôi nuốt nước bọt, cầm cây lăn lông đưa cho anh, chỉ vào ống quần vest dính đầy lông trắng:
“Quần anh dính đầy lông mèo…”
Anh lặng lẽ nhận , lăn kỹ từng góc cả lẫn ngoài, cuối cùng đưa lại cho tôi rồi ra .
lòng đấu tranh vài giây, tôi tới, kéo tay áo anh lại.
“Thẩm Dự, quay lại . Chia tay rồi em mới nhận ra, bản không thể sống thiếu anh.”
Tiếng thở của anh dồn dập bên tai, bàn tay tôi đang níu tay áo cũng bị những ngón tay anh nhẹ nhàng gỡ ra.
“Tô Niệm, chia tay là anh suy nghĩ kỹ mới ra.”
“Ừ… em biết.” tôi nhỏ dần, thiếu tự tin.
“Từ xác định mối quan hệ với em, anh nghiêm túc nghĩ kết hôn. Điều cũng có nghĩa là anh phải chấp nhận việc em có mối quan hệ thiết với người khác giới. Nhưng suốt một năm rưỡi qua, anh nhận ra bản không thể thích nghi, không thể chấp nhận . từng vì này mà cãi nhau rất nhiều.”
“Nhưng mà…”
Thẩm Dự ngắt lời tôi:
“Tô Niệm, nếu đổi vị trí, bên cạnh anh có một cô bạn từ nhỏ, thiết không khoảng , em có chấp nhận không?”
Tôi lắc đầu:
“Không…”
7
“Vấn đề không nằm ở Cố Tinh Từ, mà là ở em.”
“Em chỉ là tạm thời chưa quen với việc không có anh cuộc sống.”
Tôi mấp máy môi định phản bác, nhưng Thẩm Dự lùi lại mấy , nét xa hẳn.
“Những ngày qua anh chăm sóc em cũng chỉ vì nể tình cảm kia, với lại anh từng hứa với bác gái sẽ giúp chăm sóc em, nên em đừng nghĩ nhiều.”
Lời anh như một gáo nước lạnh dội từ đầu xuống chân tôi.
Suốt thời gian này, tôi vẫn tự cho rằng Thẩm Dự còn thích tôi, chỉ cần tôi chịu hạ mình, cầu xin quay lại, giữ khoảng với Cố Tinh Từ, thì anh sẽ ý.
Nhưng sự thật là tôi quá đơn giản hóa mọi thứ.
chương 6: