Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/50R1JFMfmi

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
“Vậy tôi có quyền không trả , đây là chuyện riêng tôi.”
Tôi cúi người rút phích cắm máy sấy tóc, lúc người lại thì anh đứng , thân hình cao lớn phủ bóng tôi, khoảng cách chiều cao tôi cảm thấy áp lực, tim đập thình thịch.
Tôi muốn lùi lại, nhưng chân vấp phải sofa, người ngã ngồi .
Anh thuận thế chống tay lên lưng ghế sofa, vây tôi giữa hai tay, ánh mắt nóng rực.
“Tô Niệm, anh hối hận rồi.”
Tôi run giọng: “Hối hận chuyện gì?”
“Chuyện chia tay với em nửa năm .”
Câu trả anh tôi hoàn toàn rối loạn.
Ý anh là gì? Tự dưng nói những .
“Tô Niệm, chúng ta lại đi.”
“Được không?”
Anh nhìn tôi đầy tha thiết.
Tôi cố tỏ ra bình tĩnh, đưa tay đẩy anh ra.
“Thẩm Dự, anh có mình đang làm gì không?”
Anh loạng choạng lùi vài bước, gật đầu: “.”
“Chuyển công tác đi nơi khác là do anh tự xin, anh tưởng rằng nếu không gặp nhau nữa thì dần quên được em, giống như kia. Nhưng anh sai rồi, anh phát hiện ra mình cũng giống em, không thể buông bỏ mối tình .”
Anh thất vọng ôm đầu, có lẽ say đến mức không phân biệt được thật giả, bắt đầu lảm nhảm: “ nhiều lần anh muốn đến tìm em, muốn em sống thế nào, có ai mới bên cạnh không, có bạn trai chưa, người như rơi trạng thái rối loạn.”
“ kia còn tự cho mình là người dứt khoát, nghĩ rằng với em cũng vậy.”
“ em đề nghị lại, anh vẫn rằng mình không thể buông được chỉ vì chưa quen với việc người luôn bên cạnh đột nhiên biến mất. Nhưng giờ xem ra, tất chỉ là anh nghĩ đơn giản quá.”
Tôi lặng lẽ nghe hết những anh nói, rồi đứng dậy sofa.
“Thẩm Dự, anh say rồi, đầu óc không táo, đợi mai anh rượu rồi nói chuyện tiếp.”
Tôi sợ ngày mai anh lại, phát hiện ra tất những gì nói hôm nay chỉ là mê sảng.
Có lẽ sâu tôi vẫn không dám , Thẩm Dự thật sự còn yêu tôi, dù sao lúc chia tay anh cũng dứt khoát đến vậy, không chút do dự, đâu mai lại, phát hiện tất chỉ là một giấc mơ.
Thẩm Dự lại bướng bỉnh chắn tôi: “Anh rất táo, anh mình nói gì.”
Tôi chống tay lên ngực anh để giữ khoảng cách: “Anh về đi, mai lại rồi chúng ta nói tiếp chuyện .”
Thẩm Dự lắc đầu, giọng thậm chí còn có chút tủi thân: “Em không anh nói thật sao?”
Tôi đầu tránh ánh mắt tội nghiệp anh: “Về đi, khuya rồi.”
Anh đưa tay vuốt lên má tôi, bàn tay ấm nóng tôi đỏ bừng, tim như muốn nhảy lồng ngực.
Ngón tay cái anh khẽ vuốt môi tôi, ánh mắt mơ hồ thoáng chốc trở nên rõ hơn vài phần.
19
anh dùng sức giữ chặt, tôi buộc phải nhìn thẳng anh một lần nữa.
Tôi hé môi, định nói gì đó, anh cúi đầu hôn .
Mang theo men say, nụ hôn anh gấp gáp sâu sắc, đầu óc tôi trở nên mơ hồ, lý trí từng chút một cuốn đi.
Ánh đèn chói mắt phía trên tôi phải nhắm nghiền mắt lại, đắm chìm tạm thời nụ hôn như thể chỉ tồn tại giấc mơ .
Mãi cho đến anh buông tôi ra, ánh mắt vẫn còn lưu luyến nhìn tôi, tôi mới như bừng mộng, mạnh tay đẩy anh ra.
“Về đi.”
Tôi đi, đẩy anh đến ra .
Anh cũng không nói gì thêm, chỉ đến cánh sắp đóng lại, giọng anh vang lên khe khẽ: “Anh mình đang làm gì.”
Cho đến khép hẳn, tôi mới khụy người ngồi phịch sàn.
rồi nếu không đẩy anh ra, chuyện gì xảy ra tiếp theo, tôi không dám nghĩ.
sớm, Nguyễn Điềm đến tìm tôi, ngáp ngắn ngáp dài đưa cho tôi một phần ăn .
“Ăn đi.” Cô lim dim mắt, dựa tường.
“Cậu mua cho tôi à?”
Nguyễn Điềm lắc đầu: “Thẩm Dự đó, anh nhờ mình đưa cho cậu. sớm bắt tàu cao tốc đi rồi.”
“Anh về rồi à?” Nghe , tôi bỗng trống rỗng, như có thứ gì đó rút ra tim.
“Ừ, anh nói đột nhiên có việc gấp ở công ty.”
Tôi đóng , đặt phần ăn một cách lơ đãng, lúc đó mới thấy nhắn Thẩm Dự trên điện thoại.
“Mấy hôm nữa anh lại, nhớ ăn nhé.”
Tôi nhìn chằm chằm dòng chữ đó rất lâu, cuối cùng chỉ nhắn lại một chữ “Ừ”.
bỗng thấy nhẹ nhõm hơn nhiều.
Ít nhất mấy hôm nay không phải đối với anh.
Cuối tuần , tôi ngủ li bì suốt hai ngày.
Cho đến chuỗi cuộc gọi liên tục Cố Tinh lôi dậy chăn.
Dường như anh ta và Nguyễn Điềm thông đồng , một người gọi điện, một người gõ , thế là tôi lôi đi dự tiệc.
Một buổi tụ họp mà đầu đến cuối chỉ có Nguyễn Điềm và Cố Tinh là náo nhiệt.
Bạch Kính thì lặng lẽ ngồi một bên, Kỷ Dương vẫn chưa đến, nên phòng karaoke lúc chỉ có tiếng hát và trò chuyện hai người họ.
Tôi buồn chán lướt điện thoại.
Giữa chừng đứng dậy đi vệ sinh, trên đường đi tình cờ thấy Kỷ Dương đang vội vã chạy đến.
Hình như bên ngoài đang có mưa phùn, anh không mang ô, tóc và vai đều dính đầy hạt mưa.