Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/W0XdwDlJZ

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 12

Tôi nhìn thoáng là đã đoán ra suy nghĩ nhỏ bé : “ mong chờ mấy cái màn tái hợp động cặp cũ à?”

bật : “Hehe, thường thì sẽ chút tiết gì đó chứ.”

“Huống hồ, nửa đêm khuya khoắt, nam thanh nữ tú chung một phòng, anh họ nói là đến xem mèo, thật ra là muốn gặp chứ gì.”

“Không thể nào.” Tôi lập tức phủ nhận. “ đúng là giỏi tưởng tượng đấy.”

Tôi cầm xách đi đến cửa thay giày: “Tớ đi làm đây. Con mèo đi ị đấy, lát nhớ dọn giúp tớ luôn nha.”

Ngồi tàu điện ngầm, tôi nhận được tin nhắn từ Kỷ Dương.

“Tối nay rủ Cố Tinh Từ đi ăn đi, chỗ em thích ấy.”

Kỷ Dương dạo này thường tìm đề tài để trò chuyện với tôi, lại thêm việc gần đây bọn tôi chơi chung một game, nhiều chuyện để nói nên cũng dần thân quen hơn.

Nghĩ một , tôi trả lời: “Được.”

Dạo này tan làm toàn nhà, món cũng đã lâu chưa ăn.

Không ngờ vừa tan làm định đến chỗ hẹn thì Nguyễn Điềm gửi tin nhắn rủ tôi đến nhà ăn .

Trùng hợp đến vậy sao?

Nhưng vì đã hẹn với Kỷ Dương từ trước nên tôi lịch sự từ chối.

ấy trả lời bằng một sticker khóc lóc.

giấu chuyện gì à?”

Tôi tắt màn hình, không phản hồi.

Kết quả đến quán , lại chẳng thấy bóng dáng Cố Tinh Từ đâu.

Kỷ Dương giải thích: “ ta việc gấp, bảo là không đến được.”

Anh chắn là cố ý tạo cơ hội.

Ăn xong , Kỷ Dương nhắc đến bộ mới ra rạp gần đây, hỏi tôi muốn đi xem không.

Thấy tôi do dự, anh gãi , khuôn mặt hiện vẻ ngượng ngùng hiếm thấy: “Thật ra anh đặt vé sẵn .”

Cuối cùng, tôi cũng không tiện từ chối, cùng anh tầng ba trung tâm thương mại để rạp chiếu .

Bộ kể một cặp đôi yêu nhau từ thời cấp ba đến đại học, đó vì công việc xa cách và áp lực gia đình mà chia . Năm năm gặp lại, nam chính quyết tâm theo đuổi nữ chính một lần nữa và cả hai lại với nhau.

15

Xem đến đoạn cuối , tôi đột nhiên nhớ đến lời Nguyễn Điềm nói sáng nay.

Tôi và Dự lại với nhau?

Không thể nào đâu, Dự vốn không phải kiểu luyến tiếc . Huống hồ chia cũng là do anh ấy đề nghị, khi đó nói dứt khoát như vậy, bây giờ chắn cũng không còn chút nào với tôi nữa.

Trước khi quen tôi, bạn gái cũ anh ấy từng tìm đến mong lại, anh ấy cũng lạnh lùng từ chối.

Đến giờ tôi vẫn nhớ rõ những lời anh ấy nói khi đó.

“Đã đến mức phải chia thì tôi nghĩ lại cũng chỉ là lặp lại sai lầm.”

bây giờ anh ấy cũng vẫn giữ nguyên suy nghĩ đó…

“Tô Niệm?”

Giọng Kỷ Dương kéo tôi trở thực tại.

Tôi lại, liền chạm phải ánh mắt anh ấy mỉm nhẹ nhàng: “ hết , tôi đưa em nhé.”

Ra khỏi ga tàu điện ngầm, hai chúng tôi sóng bước đi bộ mười phút đến dưới lầu khu nhà tôi.

Đột nhiên một chiếc mô tô lao vút qua, phóng thẳng phía tôi.

Kỷ Dương phản ứng rất nhanh, đưa kéo tôi phía anh ấy.

Chiếc xe đó chạy sát ngay bên cạnh, nếu nãy anh ấy không kịp kéo tôi lại, tôi đã bị va quệt thân xe .

“Không sao chứ?” Giọng anh ấy đầy lo lắng.

Tôi vẫn chưa hoàn hồn, chỉ biết lắc .

Bỗng tôi liếc thấy một bóng phía không xa.

khi chào tạm biệt với Kỷ Dương, tôi bước lại gần hơn, dưới ánh đèn đường vàng vọt mới nhìn rõ khuôn mặt quen thuộc ấy.

Dự xách theo một chiếc , tôi không biết anh ấy đã đó từ khi nào, lẽ từ tôi và Kỷ Dương vừa đi đến đã đó .

“Ra ngoài với bạn à?” Anh tiếng hỏi.

“Ừ, ra ngoài ăn tối.” Tôi nhìn chằm chằm đồ anh xách, “Anh đến tìm Nguyễn Điềm à?”

“Ừ, tối nay ăn nhà ấy.” Dự chậm rãi thu lại ánh mắt, gương mặt không một tia xúc, giọng nói cũng lạnh lùng cứng nhắc.

“Đây là đồ mua cho mèo, tiện thể em mang luôn đi.” Anh đưa phía tôi.

ơn.”

Tôi nhìn bóng lưng anh càng càng xa, thu lại ánh mắt, lững thững bước khu nhà.

Tuy nói là mua cho mèo, nhưng thật ra một nửa trong là đồ ăn vặt dành cho .

tiện mua luôn?

Nguyễn Điềm nhắn tin hí hửng với tôi: “Tối nay bỏ lỡ cơ hội gặp lại Dự đó, anh ấy ăn cơm nhà tớ, còn đích thân bếp nữa nha~”

Tôi khổ, ngay dưới nhà cũng gặp còn gì.

Bữa tiệc công việc bắt buộc phải uống rượu, tôi giúp sếp chắn rượu không ít, đến khi kết thúc bữa tiệc mọi đều đã rời đi, tôi thì óc mơ màng.

này tôi ngồi xổm trước cửa nhà hàng lớn, định gọi xe qua điện thoại.

Loạng choạng dậy, mới phát hiện chân bị tê, mất thăng bằng suýt ngã ngửa ra .

Một đôi mạnh mẽ giữ lấy vai tôi, giúp tôi vững.

lại, Dự lưng tôi, mặc vest chỉn chu, mái tóc được vuốt để lộ vầng trán đẹp đẽ, cả mang theo khí chất khác hẳn mọi khi, ngay cả nước hoa cũng đổi loại.

Tùy chỉnh
Danh sách chương