Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/gI29VkmZT

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 13

Khiến tôi có cảm giác xa lạ.

Anh cau mày gương đỏ bừng của tôi: “Em uống à?”

Tôi bước vài bước về phía : “Tiệc công việc, không tránh được.”

Bên tai nghe tiếng thở nặng nề của anh, rồi anh : “Tôi đưa em về.”

Tôi lặng lẽ đi theo bóng lưng anh.

Anh mặc vest, chắc cũng tham gia bữa tiệc ở gần đây.

kia mỗi tôi bị bắt buộc dự tiệc, uống đến nỗi óc không tỉnh táo, sẽ gọi điện Thẩm Dự, rồi ngồi xổm cửa chờ anh đến.

Dù lúc anh có đang bận công việc, cũng sẽ bỏ hết chạy đến, cõng tôi lên lầu, rồi nấu canh giải tôi.

Xe đến dưới lầu, Thẩm Dự tôi bước đi loạng choạng, đứng không vững, liền đỡ tôi lên .

lưng vừa chạm vào giường mềm, cơn buồn ngủ kéo đến.

Trong cơn mơ màng, tôi cảm được một chiếc khăn ướt đang nhàng lau mình.

Tôi nắm lấy bàn tay , vô thức lẩm bẩm: “Nấu canh giải em đi…”

Bàn tay khựng lại trong chốc lát, nhưng rất nhanh sau , tôi nghe giọng anh đáp : “Ừ.”

16

Đang ngủ say thì có đi đến bên giường, khẽ gọi tôi: “Tô Niệm?”

Tôi trở mình, lấy tay bịt tai lại rồi ngủ tiếp.

Cuối cùng, cửa phòng được nhàng đóng lại, đèn trong phòng cũng tắt bớt, còn lại chiếc đèn bàn le lói sáng.

Tỉnh dậy, đau búa bổ.

Tôi chân trần đi ra phòng khách, cái bát được đậy nắp đặt trên bàn trà thu hút sự chú ý của tôi.

Mở nắp ra, thì ra là canh giải .

ra ký ức tối qua không phải là mơ.

Chuông cửa bất ngờ vang lên, tôi bước ra mở cửa, bên ngoài là một anh giao hàng.

“Chị Tô Niệm phải không?”

“Vâng…”

“Đây là đồ chị đặt, mời hàng.”

Tôi ngơ ngác lấy hộp đồ , anh giao hàng một đi xa mới sực ra mình không hề đặt .

Đến tên đặt hàng là “anh Thẩm”, mọi nghi vấn trong lòng tôi mới biến mất.

Vậy rốt cuộc, trong lòng anh ấy đang nghĩ ?

Mối quan hệ mập mờ thế này khiến tôi bồn chồn lo nghĩ.

Vừa vui, vừa sợ cuối cùng là một mình tôi đa tình.

Thậm chí, tôi đã bắt không hiểu nổi Thẩm Dự nữa rồi.

Dư âm say cộng với của anh khiến tinh thần tôi suốt chực tan vỡ.

Tan làm, mí mắt nặng trĩu, tôi lê bước mệt mỏi về phía trạm tàu điện ngầm thì bất ngờ có ai vỗ lên vai.

Tôi giật thót, tỉnh táo hơn đôi chút.

Quay lại, là Kỷ Dương, tôi mới thở phào nhõm.

Biết tôi nuôi mèo, anh ấy ngỏ ý muốn đến tôi .

Nghe đây Cố Tinh Từ từng bảo, Kỷ Dương rất thích mèo, nhưng trong bị dị ứng lông nên thôi.

Nghĩ đến hôm qua anh mời tôi đi phim, tôi cũng không tiện từ chối, liền dẫn anh về mèo một lát.

Không ngờ lại đụng Thẩm Dự.

Anh ấy và Nguyễn Điềm vừa từ thang máy tầng dưới bước ra, thế là chúng tôi đối nhau ngay cửa.

Ánh mắt giao nhau, không khí bỗng trở nên căng thẳng.

“Tô Niệm, tan làm rồi à?” Giọng Nguyễn Điềm vang lên khiến nét tôi dịu đi đôi chút.

“Ừm.”

“Hai ra ngoài hả?” Tôi thuận miệng hỏi.

“Ra ngoài mua đồ , tối nay rủ bạn cô cùng đến tôi cơm đi?”

Tôi nghi ngờ cô ấy không ra bầu không khí lạ thường giữa tôi và Thẩm Dự.

“Không cần đâu, không cần đâu, chúng tôi lên đây, tạm biệt.”

xong, tôi nhấn nút đóng cửa thang máy. Ngay lúc cửa còn hở một khe nhỏ, dường Thẩm Dự quay lại, nhưng tôi kịp rõ thì cửa đã đóng sầm lại.

Ngực bị ai bóp nghẹt, đau nhói.

Lúc mẹ tôi gọi đến, tôi đang lười nhác nằm co ro trên ghế sofa chơi game.

Cuộc gọi của bà buộc tôi phải tạm dừng.

Vừa bắt máy, đã nghe giọng quan tâm của bà: “Tô Niệm, cơm con?”

“Mẹ ơi, giờ là mười giờ tối rồi .”

“Vậy có khuya không?”

Tôi cắt ngang màn ân cần của mẹ, đi thẳng vào vấn đề: “Mẹ, có thì thẳng đi.”

thì, bà cũng gọi tôi được một cuộc trong tháng, ngay nhắn tin trên WeChat cũng hiếm hỏi han. Mỗi lần bà gọi, tôi đều biết chắc là có .

Quả nhiên, tôi vừa dứt lời, bà đã bật cười: “Con gái mẹ đúng là hiểu mẹ nhất.”

“Là thế này, mẹ có một bạn, con trai bác ấy hôm nay vừa tròn hai mươi tám tuổi, vẫn có bạn gái. Con năm nay cũng hai mươi sáu rồi, chia tay lâu vậy mà cũng yêu ai khác, nên mẹ muốn con gặp thử cậu ấy, hai đứa sao.”

Tôi chán nản ngửa trần .

Cuối cùng vẫn phải đến này.

“Gặp thì gặp, nhưng sau gặp rồi mẹ đừng xen vào, con không có ý kiến đâu.”

“Yên tâm, mẹ không nhiều đâu, mẹ sẽ gửi WeChat của cậu ấy con, con add vào nhé.”

17

Tôi từng nghĩ tới, danh thiếp mẹ tôi gửi tới mấy , lại chính là của Kỷ Dương.

Xong việc, bà còn gửi thêm ảnh đời thường từ vòng bạn bè của anh ấy.

“Con này, trai trẻ vừa cao ráo lại đẹp trai, thu nhập cũng ổn định.”

Tùy chỉnh
Danh sách chương