Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/2g36XlbYBj

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Tôi giữ nguyên vẻ vô cảm, quýt lời mấy trên WeChat tiếp tục chơi game bị gián đoạn lúc nãy.
Để cho có lệ, tôi vẫn miễn cưỡng hẹn gặp Kỷ Dương một lần.
Không gặp , anh ta xách theo một túi lớn.
Tưởng là quà gặp , ai mở ra thì toàn bộ đều là thức ăn, chơi, ăn vặt cho mèo.
Toàn bộ đều liên quan đến mèo.
“Đây là tôi mua cho mèo em.”
Gặp phải ánh mắt chân thành đầy mong đợi của anh ấy, tôi cũng đành nhận .
Vài hôm đến tôi, anh ấy rất thích con mèo tôi.
Hơn nữa lại rất thân thiện, thoải mái để anh ấy bế bồng, vuốt ve khiến anh vui sướng trẻ con.
Nhưng tôi không anh ấy lại thích đến mức mua nhiều cho nó vậy.
“ anh thích tôi thế, tôi gửi mấy ảnh của nó cho anh nhé.”
Tôi mở album ảnh mèo điện thoại.
“Tôi có thể tự chọn vài được không?” Kỷ Dương nghiêng lại gần, tôi ngẩng lên thì suýt chút nữa môi chạm vào tóc anh.
Tôi vội cúi xuống, cố giữ bình tĩnh lời: “Được chứ.”
xong, tôi xoay màn hình điện thoại về phía anh.
Kỷ Dương lướt từng một, đến màn hình hiện ra ảnh có một người đàn ông đang cúi vuốt ve mèo, tay anh mới dừng lại.
“Người thang máy hôm là bạn trai à?” Anh ngước mắt lên, hỏi bình thản.
“Là bạn trai cũ của tôi.”
lời của tôi khiến sự căng thẳng mà anh cố che giấu mắt cũng dịu đi vài phần.
Anh lại nở nụ cười, ngón tay lướt sang tiếp theo, làm không có gì, chuyển chủ đề: “ này dễ thương thật.”
Cuối cùng, anh do dự chọn mười mấy , đứng dậy: “Tôi đi vệ sinh một lát.”
Ảnh gửi xong, tôi chuyển ánh mắt nhìn ra khung cảnh đường phố bên ngoài cửa sổ, cho đến cửa tiệm vang lên tiếng chuông.
Tôi nhìn sang, bóng dáng cao ráo quen thuộc khiến tôi ngây người.
Tôi suýt quên mất, quán cà phê này Thẩm Dự từng ghé vài lần.
Đang ngẩn người, Kỷ Dương bất nghiêng người sang, đứng chắn ánh sáng chiếu từ cửa ra vào.
“Hay là mình ra ngoài dạo một vòng nhé?”
lời định thốt ra lại nghẹn lại nơi cổ họng, khóe mắt tôi liếc cũng đi theo sau Thẩm Dự, lòng bỗng cảm bất an.
Định thu dọn chuồn đi, ai nhanh chân phát hiện ra tôi chạy tới.
“Tô Niệm, trùng hợp quá nha.”
ấy liếc nhìn Kỷ Dương bên cạnh tôi, giả vờ hiểu chuyện: “ người đang hẹn hò à?”
Chưa kịp lời, Thẩm Dự tới, ánh mắt nhìn cả chúng tôi, biểu cảm mắt anh thật khó đoán.
“Đúng vậy.” Kỷ Dương cười đáp.
nhìn quanh quán cà phê kín chỗ: “Có thể ngồi cùng bàn với người không?”
Dứt lời, ấy ngồi xuống, mở thực đơn trên bàn, động tác vô cùng dứt khoát.
Kỷ Dương cầm túi bên cạnh lên, quay sang với Thẩm Dự: “Ngồi đi.”
tò mò nhìn túi: “Gì vậy?”
Kỷ Dương đáp: “ ăn vặt và chơi tôi mua cho .”
“Wow, anh rất thích mèo hả?”
“Ừ.” Kỷ Dương lại ngồi xuống bên cạnh tôi.
“Vậy… người đang quen nhau à?”
hỏi của khiến tôi đang cúi uống latte sặc ngay tại chỗ, ho sặc sụa đến đỏ bừng cả .
ấy tuyệt đối là cố ý.
Một tờ khăn giấy đột ngột được đưa tới tôi.
Tôi ngước lên, Thẩm Dự đang nhìn tôi với ánh mắt đầy quan tâm.
“Tôi không sao, tôi có khăn .” Tôi không nhận, xấu hổ quay khăn giấy túi ra.
Kỷ Dương lặng lẽ đẩy ly nước lọc đến tôi.
hỏi của cũng vì thế mà bị bỏ .
Thẩm Dự giữa chừng có việc nên rời đi.
18
Cuối cùng chỉ còn lại ba người chúng tôi.
Sau Thẩm Dự rời đi, lại càng lắm lời hơn, bám Kỷ Dương hỏi đông hỏi tây.
chia tay, ấy còn không biết xấu hổ mà chạy đến xin WeChat của Kỷ Dương.
Về đến , tôi mệt mỏi rã rời nằm vật xuống sofa, thể trải một trận đại chiến.
Buổi tối, chuông cửa vang lên.
Tôi đặt máy sấy tóc xuống, nhìn mắt mèo, một người đàn ông đang đứng ngoài cửa, cúi tựa vào tường.
Là Thẩm Dự.
Tôi cứng người mở cửa, lập tức ngửi mùi rượu trên người anh.
Trên anh nhuộm chút đỏ ửng, mang theo vài phần say khướt.
Đôi mắt xinh đẹp phủ một lớp sương mờ, mơ hồ nhìn tôi.
“Giờ chuyện được không? Anh có chuyện muốn với em.”
Tôi nhíu mày: “Anh biết bây giờ là mấy giờ không?”
Anh cụp mắt, che giấu cảm xúc nơi đáy mắt, giọng trầm thấp: “Biết.”
Anh từng , chậm rãi tiến đến gần.
Tôi nghiêng người nhường lối.
Anh loạng choạng vào, đôi dép nam cỡ lớn đặt ở cửa, cả người khựng lại.
Tôi đóng cửa, ngang anh đi vào phòng khách.
“ người… đang hẹn hò à?”
“Xin hỏi bây giờ anh tư cách gì để hỏi chuyện tôi?” hỏi của anh, lòng tôi bỗng dấy lên một cơn phiền muộn khó tả.
“Tư cách người yêu cũ, được không?”