Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/1Vu1kjF3Xp

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 16

Thấy tôi, anh cười nhẹ, chẳng mấy để tâm: “Hôm nay xui thật, gặp mưa lại không mang ô.”

Tôi đưa cho anh gói khăn giấy túi: “Lau đi.”

người đứng trò ở sảnh, Kỷ Dương đột nhiên tối nay anh chưa .

“Đi khuya không?” Anh hỏi.

“Nhưng đang mưa, lại không ô.” Tôi nhìn cánh kính, đáp.

“Em đợi ở đây, tôi đi mua ô.” xong, Kỷ Dương xoay người chạy ra ngoài.

Bóng dáng anh lại một lần nữa lao màn mưa phùn, che đầu, chạy nhanh hàng gần đó.

Tôi cứ đứng đó, yên lặng đợi anh.

Một chiếc ô gấp xương, không không nhỏ, vừa đủ che cho người.

Chỉ là vai thỉnh thoảng lại chạm nhau.

Anh cố tình nghiêng ô về phía tôi.

Khi quán , vai anh bị ướt một mảng .

Cả gọi mỗi người một tô mì.

chưa được mấy miếng thì Cố Từ gọi điện .

“Các người đi hẹn hò riêng rồi à?” điệu trêu chọc của anh ta vang lên.

“Bụng đói quá nên ra ngoài kiếm gì . Cậu với Nguyễn Điềm hát vui quá, bọn tôi không tiện làm phiền.”

Tôi loa vài câu rồi cúp máy.

Kỷ Dương ngẩng đầu nhìn sang: “Cố Từ hả?”

“Ừ, anh bảo xong thì quay lại.”

Trên đường quay về, mưa hơn khi nãy, đi được nửa đường thì gió to mưa , người đành tạm trú một hàng tiện lợi.

Đứng dưới mái hiên chờ mưa ngớt.

Kỷ Dương bỗng đưa , kéo tôi về phía anh.

20

anh dịu dàng: “Mưa tạt rồi.”

Tôi vừa định cảm ơn, tiệm tiện lợi liền bị đẩy ra.

Từ bên bước ra một bóng người quen thuộc.

Dự xách theo túi đồ, bất ngờ nhìn về phía này.

Anh quay lại rồi?

“Anh đang định đi tìm em.” Dự bước tới, lướt Kỷ Dương, lạnh lẽo.

Tôi lúng túng nhếch môi: “Vậy à, tối nay em ra ngoài tụ họp với Cố Từ và mấy người bạn.”

“Tin nhắn em không xem sao?” Dự thấp hỏi.

Tôi ngẩng đầu nhìn chiếc điện thoại đang để im lặng, với mấy dòng tin chưa đọc từ Dự, càng thêm xấu hổ: “Quên xem mất, xin lỗi nhé.”

Lúc này, Kỷ Dương chen : “Mưa tạnh rồi.”

Ngước nhìn lên, ngoài mấy giọt nước còn rơi từ mái hiên, mưa hoàn toàn dừng hẳn.

Kỷ Dương quay sang nhìn tôi, khó lường: “Vậy, em đi với anh ta, hay đi với anh tìm Cố Từ?”

Ba người đứng chen chúc ngay tiệm tiện lợi không rộng lắm, cộng thêm cả người đàn ông đều cao , lập tức trở nên chật chội và thu hút nhìn của người đường.

Do dự vài giây, tôi siết chặt nắm , buộc mình phải mở miệng: “ Dự, em hẹn với bọn Cố Từ rồi.”

Dự khựng lại một chút, phủ một tầng thất vọng.

Anh không gì, chỉ gật đầu chào rồi quay người rời đi không ngoảnh lại.

Chắc là giận rồi.

Tôi thở phào thật dài.

Ở riêng với nhau đồng nghĩa phải tiếp tục chủ đề hôm đó, nhưng hiện tại đầu óc tôi rối tơ vò, chưa nghĩ ra được câu trả lời nào cho anh.

Kỷ Dương từ tốn thu hồi , quay sang tôi: “Sao không đi với anh ta?”

anh mang theo ý cười.

Tôi lúng túng: “Bây giờ em chưa biết phải đối mặt với anh thế nào.”

Kỷ Dương dường đoán được điều gì: “Anh ta quay lại với em?”

“Ừ.” Tôi gật đầu, “Chia nửa năm, giờ anh lại quay lại. Lúc chia là anh chủ động. Em từng quay lại, nhưng bây giờ em khác xưa rồi.”

“Nếu là nửa năm , chắc chắn em sẽ không do dự mà đồng ý.”

Kỷ Dương tựa lưng tường, ngẩng đầu nhìn bầu trời đen kịt, nụ cười nơi khóe môi dần thu lại, sắc mặt nghiêm túc hẳn: “Anh từng trải tương tự. Mối tình đầu ba năm tìm lại anh, hình còn tiếc nuối về đoạn tình cảm không mấy vui vẻ ngày , hỏi anh quay lại không. Anh không đồng ý. từng thời gian rồi, anh buông bỏ rồi. Nếu không, anh không để cô phải đợi ba năm sau mới tìm anh.”

xong, anh tự nhiên đưa túi, lấy ra thuốc và bật lửa, ngậm điếu thuốc lên miệng nhưng chưa châm lửa.

“Em không thích mùi thuốc đúng không?” Anh hỏi.

Tôi thành thật: “Ai mà thích ngửi khói thuốc lá thụ động chứ.”

Anh cúi đầu cười khẽ.

“Em do dự phần là vì từng bị từ chối hồi đó, đúng không?” Anh rút điếu thuốc khỏi miệng, cất lại hộp.

Tôi im lặng, không thể phủ nhận là lòng còn tiếc nuối về giữa tôi và Dự.

Quay lại, không nghĩa là chúng tôi sẽ đi được cuối .

Chỉ một thoáng, đầu tôi lướt vô vàn suy nghĩ.

Nếu quay lại rồi kia, thì liệu phải cuối là chia ?

“Những này, đợi tối về nhà hãy nghĩ tiếp. Cố Từ và mấy người khác đang đợi đấy.” Kỷ Dương kéo tôi ra khỏi mớ suy nghĩ hỗn loạn.

Ngẩng đầu lên, tôi bắt gặp anh suốt, tỉnh táo.

Tôi điều chỉnh lại cảm xúc, anh tiếp tục đi về hướng KTV.

Vừa ngồi xuống ghế phòng, tôi vờ chưa từng gì xảy ra, bị Nguyễn Điềm kéo đi chọn bài, song ca.

Tùy chỉnh
Danh sách chương