Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
gào hát những bài sai tông không màng hình tượng, mấy cảm xúc dồn nén trong lòng tôi được giải tỏa không ít.
Hát xong, Tinh hô cả nhóm đi nướng.
Thế mấy người chúng tôi ngồi bên quán nướng ven đường, vừa xiên que vừa uống bia, trò chuyện tới tận hơn một giờ .
Trong lúc đó Nguyễn Điềm uống rất nhiệt tình, thấy vậy tôi không dám uống nhiều.
Lúc về, ấy đỏ bừng, đi loạng choạng, miệng cứ lẩm bẩm mãi.
“ Tinh , đừng đi mà, uống tiếp đi.”
ấy nắm áo của Tinh bên cạnh.
Tinh hất ra, cười khẩy: “Uống say rồi uống gì nữa, ngoan, về nhà tắm rửa rồi ngủ đi.”
Cuối cùng, tôi đỡ Nguyễn Điềm, chia với họ ngã ba đường.
21
rời đi, Kỷ Dương vẫn chưa yên tâm, hỏi tôi có cần giúp đỡ không.
Tôi chỉ cười đáp: “ bé này chưa đến một trăm cân, tôi đỡ được.”
Nguyễn Điềm vừa nấc rượu vừa nhỏ giọng bổ sung: “Tôi chín mươi cân, cao một mét sáu lăm, năm nay hai mươi tám tuổi, độc thân chưa kết hôn, số đo ba vòng …”
Tôi kịp thời bịt miệng ấy lại, kéo ấy đi về phía cổng khu dân cư không xa.
hôm sau tỉnh dậy, tôi mới thấy Thẩm Dự gửi.
Anh hẹn tôi gặp buổi chiều.
Tôi đồng ý, cái mơ màng lập tức tỉnh táo.
Mang theo tâm trạng lo lắng bất an, tôi đến quán cà phê đã hẹn đúng giờ. Vừa đẩy cửa , liền thấy Thẩm Dự ngồi góc quán.
Anh nhanh chóng ngẩng , nhìn tôi đang đứng cửa, sắc lạnh lùng.
“Em uống gì?” Anh đẩy thực đơn về phía tôi.
“Không cần, em uống nước lọc được.” Giờ phút này, tôi chẳng tâm trí nào chọn đồ uống.
Sau một hồi im lặng ngắn, anh tiếp tục mở miệng: “Mai anh về, nếu không có công việc cần giải quyết thì chắc sẽ không trở lại nữa. Sau này anh định mua nhà bên đó.”
Ý của anh quá rõ ràng.
Ngón tôi siết chặt thành ly.
đến môi bị cắn đến bật máu, tôi mới ngẩng , đối diện ánh đầy mong chờ của anh.
“Thẩm Dự, chúng ta đừng lại nữa.”
Ánh sót lại trong anh hoàn toàn vụt tắt sau câu nói ấy.
Có lẽ đã đoán được câu trả này, anh nhanh chóng che giấu cảm xúc.
“Nửa năm qua em có thể nói gồng mình sống sót, khó khăn lắm mới về cuộc sống bình thường. Một câu ‘ lại’ của anh dường khiến mọi thứ của em về cũ.”
Sau vài phút không khí im ắng, Thẩm Dự lại cất : “Việc chia , thật ra lỗi đều do cả hai.”
“Tối hôm đó anh uống rượu, óc không tỉnh táo nên mới tìm em, anh xin lỗi.”
Anh cúi nhìn thời gian trên màn hình điện thoại: “Đã vậy, anh việc phải làm, đi nhé.”
Thanh toán xong, tiếng chuông leng keng vang , anh đẩy cửa kính ra vỉa hè, đi thẳng.
22
Tôi trở về phòng, điện thoại ra, tìm WeChat của Thẩm Dự, gửi anh một .
“Anh về quê Tết à?”
Rất nhanh, bên kia trả xác nhận.
Tôi nằm trên giường, nhìn chằm chằm trần nhà, óc trống rỗng.
của đối tượng xem nhảy ngay trên dòng trả của Thẩm Dự.
Tôi qua loa lại vài câu có lệ.
Thẩm Dự không gửi thêm gì nữa.
Sau rửa xong, tôi trằn trọc mãi trên giường, hoàn toàn không buồn ngủ.
hôm sau, với đôi thâm quầng, tôi ra khỏi phòng, mẹ dúi tôi một món quà.
“ trưa xong mang sang trả lễ Thẩm Dự.”
Tôi bị một gáo nước lạnh tạt người, “Mẹ, mẹ không sao chứ?”
“Mẹ thì có chuyện gì? Con đi trả lễ chẳng phải chuyện bình thường à?”
“Để em trai con đi đi.” Tôi không cam tâm.
“Nó ra ngoài rồi.”
Cuối cùng, tôi vẫn phải xách quà, ra cửa giữa tiết trời lạnh cắt da.
Nhà Thẩm Dự cách nhà tôi ba cây số, vừa ra khỏi ga tàu điện, tôi đánh liều anh.
Chờ mười phút, vẫn không thấy trả .
Đứng cửa nhà anh, tim tôi đập thình thịch.
Tôi từng đến đây một lần, nhưng đó được bố mẹ anh mời tới dùng cơm.
Ấn chuông cửa, tôi nín thở chờ đợi.
đến cánh cửa mở ra, lộ ra gương quen thuộc kia.
Anh mặc đồ ngủ, tóc rối bù, hình vừa bò dậy khỏi giường.
Thấy tôi, anh sững người vài giây, rồi nhanh chóng lại vẻ điềm tĩnh: “Sao em lại đến?”
“Mẹ em bảo em mang lễ sang trả anh.” Tôi đưa món quà ra, cứng đơ.
Anh nhận , ánh thoáng chút thất vọng.
“Thay anh cảm ơn bác gái.”
Tôi liếc nhìn phòng khách phía sau anh không có ai, thầm thở phào nhẹ nhõm.
“Em đi đây.”
thang máy, tôi nghe thấy tiếng cửa đóng khẽ phía sau.
Tối giao thừa, bố tôi đặt phòng riêng một nhà hàng lớn.
Ông gọi tôi về nhà rượu.
Tôi vội vã đến nhà hàng, lại vô tình gặp Thẩm Dự.
chưa kịp chào hỏi nhau, mẹ tôi đã vội vã chạy đến, vừa thấy Thẩm Dự, liền vài phần.
“Thẩm Dự, sao con đây?”
“Cháu giao thừa cùng gia đình đây ạ.” Thẩm Dự giải thích.