Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/40YU8WyGxF

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
“Thái tử điện hạ đã dùng bữa chưa? Nếu chưa thì xuống cùng đi.”
Thái tử?
Ta lén nhìn hắn thêm một lần.
Thì đây chính là vị thái tử qua.
Công Chúa đặt đũa xuống, nhìn hắn.
“Nguyên Minh, xuống cùng đi.”
Thái tử ngoan ngoãn xuống.
Công Chúa gắp hắn một miếng thức .
“ này không cần mặc nữ trang giả làm A Cúc để dỗ ta nữa. Ta sẽ không quay về.”
Thái tử im lặng một lúc.
“ cô cô trong chùa, phụ hoàng lo cô, hoàng tổ mẫu lo cô.”
Công Chúa không nói .
Ta không dám , cúi cơm.
10
xong, ta cầm sân lá.
Mới vài cái, phía bỗng vang bước chân.
Ngẩng , thái tử đứng trước mặt ta, từ trên nhìn xuống.
“Ngươi tên ?”
Ta cúi tiếp tục .
“Tiểu Hy.”
“Tiểu Hy?”
Hắn vòng trước mặt ta.
“Ngươi là con nào? Sao lại đây?”
“Ta là cô nhi, không có .”
“Ngươi đừng hòng lừa cô cô ta.”
“Ta không lừa.”
Hắn bước tới một bước, giẫm cây ta.
“Ngươi không lừa ta đâu. Nói đi, rốt cuộc ngươi là ?”
Ta cúi xuống nhìn cây bị hắn giẫm, nhìn gương mặt đẹp trai hắn, trong lòng bỗng nổi một cơn tức.
Dựa vào đâu mà giẫm ta?
Thế là ta dùng sức giật mạnh.
Hắn không đứng vững, cả người ngã ngửa .
“Bịch!” một ngã xuống đất.
Hỏng ! Ta dùng sức quá tay!
Ta sững lại một giây quay bỏ chạy.
lưng vang hắn hét.
“Ngươi đứng lại ta!”
Ta không đứng lại.
Chạy càng nhanh hơn.
Cả ngày đó ta đều trốn.
Không dám đến gần viện Công Chúa, quanh quẩn giữa hậu sơn và củi.
xong sân thì đi bổ củi, bổ xong củi lại đi gánh nước, bận đến mức chân không chạm đất.
không ngờ thái tử vẫn tìm tới.
Chiều tối, ta đang trước cửa củi gặm bánh bao, vừa ngẩng đã thấy hắn đứng dưới gốc cây gần đó, tay cầm một gói đồ.
Hắn đi tới, nhét gói đồ vào lòng ta.
“Đền ngươi. Ta nghe ma ma Thôi nói …”
“Buổi sáng… ta không cố ý.”
Mở xem, là một gói bánh điểm tâm.
gói bằng giấy dầu, còn ấm, mùi thơm ngào ngạt.
Ta ngẩng nhìn hắn.
Hắn đang nhìn ta, vẻ mặt có chút ngượng ngùng.
“Ta không cố ý. bảo ngươi giẫm ta.”
Hắn hừ một , không nói nữa, lại xổm xuống cạnh ta.
11
Từ đó, Thái tử lại chùa.
Hắn không lâu, nửa tháng.
trong nửa tháng ấy, hắn thường sai thị vệ xuống núi mua thịt, cùng ta trốn góc hậu sơn, lén lút vụng.
“Ngươi chậm thôi.”
Thái tử nhìn bộ dạng ta ngấu nghiến, nhíu mày.
“Có tranh với ngươi đâu.”
Miệng ta nhét đầy thịt, nói lúng búng:
“ chùa lâu lắm chưa thịt.”
Hắn khựng lại một chút, không nói nữa, đẩy hết phần thịt còn lại về phía ta.
Tình trạng Công Chúa lúc tốt lúc xấu.
Khi tốt, có yên lặng, nhìn ta sân, sắp xếp thư, thỉnh thoảng nói vài chuyện linh tinh.
Khi xấu, lại chạy khắp sân, gọi tên A Cúc, không cản nổi.
Mỗi lần phát bệnh, đều là ta đi dỗ.
Ta không hiểu vì sao, cần ta gọi một “nương”, sẽ dần dần bình tĩnh lại.
ấy, thị vệ mang tin tới, nói Vệ thần y sắp vào .
Thái tử vội đến tìm Công Chúa, khuyên :
“Cô cô, về đi. Vệ thần y có chữa khỏi bệnh người.”
Công Chúa không nói .
Ta khuyên theo:
“Công chúa, đi đi. Chữa khỏi bệnh thì có … có …”
Ta vốn muốn nói là có sống tốt hơn.
lời đến miệng lại nuốt xuống.
Công Chúa nhìn ta, bỗng hỏi:
“Tiểu Hy, con có muốn theo chúng ta về không?”
Ta ngẩn người.
Về sao?
Ta nhớ lời cha dặn, trên núi phải nói mình là cô nhi, không xuống núi, không để biết ta là người họ Hứa.
“Con không đi đâu. Con chùa tụng công chúa, cầu Phật tổ phù hộ công chúa mau khỏi bệnh.”
Công Chúa nhìn ta rất lâu, dường như muốn nói đó lại thôi.
Họ quyết định sáng sẽ rời đi.
Cả đêm ta không ngủ .
Trằn trọc mãi, óc rối tung.
ĐỌC TIẾP: