Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/7AVVu84rih

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Y cười lớn, âm vang chua chát bi ai đến lạ kì. Nước cũng dần tuông trên gò má nam . Sở Tuân nhìn y tim lại đau nhói, đau đến cực.
“Sở Hà, ta không ngờ lại là huynh. Tại , rốt cuộc tại huynh lại muốn Sở Tuân chết. Huynh ấy là đệ đệ ruột của huynh đấy”
Nước Vân Nhiên rơi lã chã nàng gào khóc chất vấn nam kia với muôn vàn khúc mắc lòng.
Sở Tuân lẳng lặng chẳng nói gì cả, y dường như hiểu ra lý do khiến Sở Hà phải lâm vào cảnh máu mủ tương tàn này.
“ ta phải hạ độc nó à, hãy nó có biết ai là thù của Sở gia? Là ai đã đẩy Sở gia vào cảnh nhà tan cửa nát? Là ai khiến phụ thân chết ngục tối?”
Sở Tuân nghẹn ngào chẳng nói nên . Y hiểu rõ tính tình của huynh trưởng này, từ lúc y kinh nhận chức Võ Hầu thì y cũng đã chuẩn câu trả cho ngày hôm nay.
Nhớ xưa Sở gia gặp nạn, hơn hai trăm khẩu nhốt ngục chờ ngày hành quyết thì Sở Tuân và Sở Hà đã lập thế với thiên địa.
“Nếu có còn ra khỏi nơi ấy thì chắc chắn phải trả thù được cho Sở gia, cần có phản bội gia tộc thì giết chết không tha!”
Bao lưu lạc xa cách Sở Tuân cũng đã mất liên lạc với Sở Hà từ rất lâu. vài hôm trước nhận được tình báo của Mặc Diệp y mới biết Sở Hà giờ đã trở thành Hàn Quy trại chủ.
lúc sau lấy lại được bình tĩnh Sở Hà chậm rãi kể lại tất cả chuyện mà bảy qua hắn đã trải qua…
Y là trưởng của Sở Hàn Trung cũng là huynh đệ ruột với Sở Tuân. Từ nhỏ tư chất của Sở Hà đã hơn đệ đệ vài phần, ấy trên đường lưu đày có sợ y trở thành mầm hoạ sau này mà rắp tâm hãm hại y.
Sau hắn lại được Mã Đằng cứu giúp mang Hàn Quy trại dưỡng thương. Hắn nợ Mã Đằng ơn nghĩa cứu mạng nên nguyện ở lại Hàn Quy trại theo ông ngày tự do tự tại. Sở Hà lại câm thù đình câm thù bọn tham quan vô lại, hắn lại hận hơn chính sách trị quốc của Hạ lúc bấy giờ.
Từ lúc ở Hàn Quy trại y mới hiểu rõ hơn mặt khác của cái danh thổ phỉ mà người đời thường nói. Khổng có câu “ chi sơ tánh bổn thiện” thử tại họ lại phải đi vào con đường đạo tặc ấy.
trách dòng đời nghiệt ngã mà ăn lương thiện lại sự ép bức của tên cường hào ác bá đến lúc sự nhẫn nhịn đã không còn thì đành phải mạnh mẽ có bảo vệ được bản thân.
Hai trước cũng vào cái ngày đông giá rét như hôm nay, toáng binh lính ập vào Hàn Quy trại. Mã Đằng cũng mà lên cơn tim rồi mất ngay sau hôm đó. Cả Hàn Quy trại như rắn mất đầu bèn phải nghe theo sự sai khiến của đình. Mỗi phải cống nạp lên số tuyết liên, dược thảo tại Khê Sơn lẫn cả số lương thực ít ỏi của họ.
Sở Hà từ lúc ấy được người dân trại tôn trại chủ. Cứ ngỡ mọi chuyện kết thúc, hắn có ở vùng hoang vu lạnh lẽo ấy với nữ mà hắn yêu thành thân kết nghĩa phu thê mà cách biệt thế phần đời an bình còn lại.
Hắn và con gái của Mã Đằng tên là Lạc Nhi đã ôm mối tình ý từ lâu. Ba tháng trước mà hôn lễ vừa chuẩn tổ chức thì lúc ấy Sở Hà lại rơi vào cái bẫy mà Mạc Diên đã vạch ra từ trước.
lần mang cống phẩm đến Minh Thành y Mạc Diên tức thứ sử Minh Thành lúc bấy giờ vu oan cho tội ăn chặn cống phẩm của đình. Nếu đã rắp tâm hãm hại thì Sở Hà đâu dễ dàng thoát nạn, tin tức này được truyền Hàn Quy trại với dòng mực nhỏ
“ cần Lạc Nhi nương đồng ý trắc phu của Mạc gia ta thì Sở Hà chắc chắn sẽ bình an trở ”
Ý định rành rành như thế nếu Lạc Nhi không theo hắn nói có lẽ tính mạng Sở Hà khó mà giữ được. Đến cuối nàng phải ngậm ngùi khoác lên mình bộ hỉ phục đi từ cửa sau Mạc phủ trắc phu yêu kiều của hắn.
Sở Hà sau được phóng thích đến trước Mạc phủ đòi lại người mình yêu. Nhưng hắn nào biết ngay đêm tân hôn sau hắn vừa được thả cũng là lúc Lạc Nhi uống rượu độc mà quyên sinh giữ lại được cái danh thanh bạch của nhi nữ.
Y như điên dại mà gào khóc trước thân xác đã ngụi lạnh của Lạc Nhi. Nàng mặc trên người bộ hỉ phục đỏ thẫm, đôi má vẫn vẹn màu hồng của phấn nhưng giờ đây chẳng còn chút hơi tàn.
Lúc sinh thời Lạc Nhi tựa như đoá hoa đào trắng nõn ngây thơ thuần khiết được Mã trại chủ thương yêu như viên ngọc quý tay. Đến cuối lại phải chịu cảnh quyên sinh ấy, trách kiếp hồng nhan bạc phận .
Từng chuyện từng chuyện khiến Sở Hà câm hận đình đến thấu xương.
Hắn hận cậy thế hiếp người hận tên tham quan ác bá. Còn hơn nữa chính là hận cẩu hoàng đế đang ngồi trên long ỷ cao cao tại thượng kia.
Cũng từ lúc ấy Sở Hà dành cả nửa đời sau này lật đổ Hạ , mục tiêu đầu tiên của y là gì? Chính là chiến trăm trận trăm thắng lòng trung quân ái quốc của Yên Quốc – Sở Tuân.
Vốn dĩ sẽ không đến mức máu mủ tương tàn như ngày hôm này, nếu Sở Tuân có bỏ mặc Vân Nhiên không có chút rung động trước nàng ấy thì huynh trưởng của hắn cũng sẽ không ra tay tàn độc như thế.
“Sở Hà…ta biết huynh hận ta dùng mạng phục vụ cho tên cẩu hoàng đế ấy, nhưng huynh biết tại không. Gian sơn Yên quốc này được dựng nên cũng nhờ xương máu của ba đời tổ tiên Sở gia. Cho dù ta mang danh đê hèn cũng không muốn phụ lại công ơn dạy dỗ của phụ mẫu “
Sở Hà bật cười lớn thẳng vào mặt Sở Tuân nói
“Được, xem như ngươi là bá tánh Yên quốc là xương máu tổ tiên mà cẩu nô tài dưới chân hoàng đế đó, ta ngươi tại ngươi lại nhận chức Võ hầu, tại sai ngươi lại đến đây cứu con gái của thù?”
Vân Nhiên cũng dần bình tĩnh, nhưng tim nàng đau nhói. Nàng biết rõ Sở Tuân và nàng đến cuối đã là người của hai hướng mãi mãi chẳng ở bên nhau. Rõ ràng là hắn lạng nhạt âm thầm quên đi tình xưa nhưng tại lại liều mình đến đây cứu nàng lại nàng mà uống viên cổ độc ấy.
“Ta nhận chức Võ Hậu này là có dự tính của ta sau này. Sở Hà nếu huynh tin ta, huynh cần ở lại Hàn Quy trại này an phận thủ thường hoặc tìm nơi nào đó phần đời còn lại. Đại thù ấy của Sở gia cứ ta báo”
Sở Tuân hoen đỏ đau thương, đã bao lần y tưởng tượng ra cảnh huynh đệ tường phùng nhưng nào ngờ được hiện thực lại có chua chát đến mức này.
“An phận thủ thường à, hay cho câu an phận thủ thường. Sở Tuân ngươi có biết ta còn ở đây là gì không là báo thù thù đó, chính là báo thù đó”
“Há há ha ha a…”
Sở Hà vừa nói vừa cười, chất giọng trầm lạnh lẽo tiếng cười tại khiến người khác nghe vào cũng có phần sợ hãi.
Đôi đồng đen thẩm nhìn người huynh đệ trước mặt, Sở từ từ đưa cây kiếm hướng thẳng Sở Tuân
“ đệ đệ, ta ngươi, ngươi yêu Vân Nhiên rồi phải không? Nếu ngươi yêu ấy, ta sẽ thả ấy như hứa ban nãy. Còn ngươi sẽ ở lại đây quyết chiến với ta. Còn nếu không ta sẽ đưa thuốc giải cho ngươi. Còn ta cứ lại Hàn Quy trại này”
Đây cũng là điều Sở Tuân né tránh mãi chẳng dám trả . Thật lòng y cũng chẳng biết mình có yêu Vân Nhiên hay không. Có lẽ tháng gian nan ở bắc cương đã kiến trái tim Sở Tuân dần ngụi lạnh chẳng như thời niên thiếu.
Nhưng nếu nói rằng không yêu tính mạng Vân Nhiên chắc chắn sẽ gặp nguy hiểm. Đó cũng là điều Sở Tuân không dám tưởng tượng.
“Ta yêu muộn ấy”
Y dứt khoát nhìn vào sở Hà nói. Còn huynh trưởng của hắn bấy giờ cũng bất giác cười lớn.
Câu nói kia cứ khắc sâu vào lòng Vân Nhiên, tim nàng bỗng đau thắt lại, đôi ngạc nhiên ngước nhìn thiếu niên ấy mà vẫn chưa tin vào gì mình nghe được.
“Được nếu ngươi yêu ta, thì ta sẽ toại nguyện cho đôi uyên ương các người. Vân Nhiên được rồi.”