Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.

Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/7AVVu84rih

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 1 - Quay Về - Trăng Tròn Vừa Lúc Hoa Đã Tàn

Trải dài xuống dòng chảy lịch sử rộng , đã triều đại hưng thịnh, mức huy hoàng, rồi cũng dần lụi theo quy tắc của tự nhiên. Yến quốc năm đó cũng vậy, dưới trị vì của Hiến đó đã thành cường quốc mạnh mẽ nhất giữa các nước chư hầu. Nhưng những năm cuối đời trên ngai vàng, ông vì ích kỷ, tham lam ngôi vị cữu ngủ chí tôn đó mà ra tay sát trung thần.

Năm 137 Hiến ra tay giáng chức Sở Hầu chu di của tộc tội danh “phản quốc”. Chẳng biết từ đâu hơn chục bản tấu sớ kể tội bằng chứng Sở Hàn Trung cấu kết cùng Tề quốc.

nhiêu lời biện hộ bạch cho danh phẩm của ông hết thảy đều đã bị bác bỏ.

Cứ thế mùa đông năm đó hơn 200 nhân khẩu Sở gia bị đem ra pháp trường, nhưng mai mà Lý Trung tướng quân cùng ba vị thống lĩnh đã thúc ngựa ngày đêm từ biên ải về để kịp ngăn cản hoàng .

Tội chết được miễn nhưng tội sống khó tha. Già trẻ bé cả Sở gia bị chia ra lưu lạc. Phần bị đưa vào phục dịch cả đời, phần bị đưa vào chốn thanh lâu nghề hạ nhục. Nam tử Sở gia cũng bị đày ra biên ải chẳng thấy ngày về. Còn Sở Hàn Trung bị ban rựu độc mà chết nơi ngục tù tăm tối.

Sở đại nhân cả một đời hi sinh cho Yến Quốc nào ngờ có một ngày đã chết vì danh phản tặc. dạ bậc gương khó đón khó dò có thể trách người bạc bẽo cuối cùng cũng vì tham lam ích kỷ mà sát lẫn nhau.

Sở từng là nơi đệ rộng nhất kinh thành, tiếng cười nhộp nhịp cùng khói nghi ngút bên bếp than hồng chưa từng tắt. Mà giờ đây nó còn là đống đổ nát hoang đầy cỏ dại, rêu phong.

Nội bộ Yên quốc sau chết của Sở gia nên xáo động. Giữa lúc triều đường rối ren biên giới bắc lại có hung tin. Ninh quốc vừa chuẩn bị binh mã tiến sát Lăng Thành, lại sắp xảy ra một cuộc đại .

Kiến Hưng năm thứ 9, ngay sau khi Sở gia bị diệt, Hiến cũng lên cơn bạo bệnh mà băng hà. tử Hoàng Vi thuận theo di mà lên ngôi lấy hiệu Thành , lập niên hiệu An, ý muốn Yên quốc sau này ngàn đời bình an lạc.

Nhưng thử hỏi bình ở đâu khi nơi biên cương còn đầy Rẫy xác của những sĩ tử trận, an lạc ở đâu khi ngoài kia bách tính còn trong lầm than đói khổ.

Trong tình loạn lạc đó, Sở Tuân trưởng tử của Sở Hàn Quân năm bị đày ra biên ải. Chẳng còn vẻ quyền quý y ở đó chịu rét của biên cương bắc, chịu đói khổ nô dịch. Rồi những lần chinh nơi sa trường chẳng có ngày về. Dùng hận thù động lực để sống tiếp ở nơi đó, nằm gai nếm mật năm chờ đợi ngày hồi kinh trả lại mối thù diệt gia khi . Cuối cùng ngày đó cũng ….

…—————-…

Nhâm Mùi, An năm thứ 7.

Vào một buổi sớm đầu đông khi sương mờ còn giăng trên mái ngói đỏ khắp cố để ngọn gió khẽ thổi qua rơi chiếc lá trên cành. Gốc đào năm tươi tốt nhường nào cũng dần khô héo trơ trọi, như cách cõi nàng dần nguội theo năm tháng…

” Công chúa người đi từ từ thôi, Sở thống lĩnh cũng còn vài dặm nữa mới về tới Thiên thành. Người còn chưa uống thuốc nữa ” A Lan gọi vọng theo người con gái trước.

Bóng dáng mảnh khảnh trong bộ bạch y bằng lụa mỏng, tóc đen dài bay trong gió. Nàng khẽ quay đầu cười bảo

” Đã bảy năm rồi ta chưa gặp huynh , thuốc uống trễ một hôm có sao “

Trên gương mặt người con gái hiện lên nụ cười rạng rõ xinh tươi nhưng ẩn hiện trên đôi mắt là lớp nước mỏng đã hoen đỏ từ lâu. Là đỏ vì vấn vương thương nhớ cũng như chút xót xa nơi đáy nhi nữ.

Nàng bây giờ không còn là Vân Nhiên công chúa ngây thơ của năm nữa, nàng của bây giờ đã nếm trải đủ chua chát nơi thâm cùng giá của người bạc bẽo.

Bảy năm trước lúc Sở Gia gặp đại hoạ, nàng lực bất tòng tâm nhìn người mình thương bị lưu đày nơi biên ải không có ngày về. Từ đó cứ mỗi tháng nàng lại gửi một lá thư phương bắc, cứ gửi vài lượng bạc ít ỏi mà nội vụ phân phát, gửi bắc cương cho y. Chẳng biết thư có nơi không nhưng bảy năm nàng chẳng lần nào nhận được hồi âm từ hắn.

Ngày chờ ngày đợi, đã thu trôi qua, đã lần nàng nhìn thấy cánh nhạn bay về nam, cuối cùng còn mong ước nhỏ bé có thể gặp lại người trước lúc hơi

…—————-…

Trước của thành rộng một lớp rêu phong chính là một đoàn người ngựa dẫn đầu là Đại thống lĩnh- Sở Tuân.

Thân người cao cưỡi trên con bạch mã uy vũ. Bộ giáp sáng lên trên tia nắng của buổi sớm ban mai. Mắt phượng nhạt nhìn một lượt sắc xung quanh, nơi này vẫn vậy vẫn là kinh đô phồn hoa nhộn nhịp năm nào, chợt y lại nhớ hương vị của Hồng Nhan túy khi .

Vừa về tới cổng thành dòng người đông nghẹt chen chúc nhau để có thể chiêm ngưỡng dung mạo của vị thần trẻ tuổi. trên những toà lâu quán vẫn là dãy đèn hoa rực rỡ hệt như năm .

người ngựa tấo nập này lại y chán ngán, năm nơi sa trường chinh , y cũng chẳng còn là chàng thiếu niên ước mơ cháy bỏng năm . Y bây giờ có trái tim vắng cằn cỗi mối thù diệt môn năm . Lần này về nhất định phải đòi lại từng thứ một.

liếc mắt nơi lầu cao xa, tim chợt hụt mất một nhịp, gió khé thổi bay tấm màng che mặt của vị nữ tử bạch y, là nàng .

Ánh mắt lướt qua nhau rồi đều xoay lưng lại. Sở Tuânnlại như gợn từng sóng cảm xúc. Nhưng y hiểu rõ duyên phận khi đã , đàn đã vỡ. Cả hai vốn định sẵn sẽ chẳng chung đường.

Cưỡi trên yên ngựa Sở Tuân lại về vẻ mặt kạnh nhạt vô cảm ban nãy mà đi thẳng về phục mệnh triều đình.

Tùy chỉnh
Danh sách chương