Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/40YU8WyGxF

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 16 - Muộn phiền tình ái - Trăng Tròn Vừa Lúc Hoa Đã Tàn

Lạc Anh có vẻ cũng đoán được vài lẳng lặng như khẽ tội đồ mà đi Sở Tuân.

“A Lan, đỡ ta dậy. Ta xem người họ làm gì”

lo lắng mãi bóng lưng kia. Không nàng sợ Lạc Anh bị Sở Tuân đánh, điều nàng sợ nhất là khi xưa bị Lạc Anh tiết lộ

“Công chúa, người vừa tỉnh mau uống đi còn những khác khoan mà nghĩ đến”

Đành nghe lời A Lan vậy. khẽ đưa bàn tay gầy thon thả nâng bát nóng mà uống ngụm. Cái vị gần trăm loại thảo dược đắng chát vô . Nhưng từ nhỏ đến nay ngày ngày nàng đều uống, sớm đã quen

…—————-…

Lạc Anh vừa kịp đến đã chịu một cú đánh trời giáng từ Sở Tuân. Y loạn choạng lùi về mà mất hẳn thăng bằng còn gương mặt khôi ngô phút chốc in hằng vết đỏ sưng tấy.

“Bạch Lac Anh, ta hỏi huynh rốt cuộc tạo sao huynh lại có những ý định đồi bại kia với . Huynh huynh chính là đang giết muội không!”

Sở Tuân như điên tiết gào lên, giương mặt căm phẫn đến tột độ, tròng mắt đỏ nhẹ hiện lên sợi tơ bên trong.

Lạc Anh im lặng một chẳng chẳng rằng lại đưa đối mắt u hoài Sở Tuân mà

“Ta …Nhưng ta yêu muội , thật sự lúc ta không kiềm chế được bản thân”

Vừa dứt pời Lạc Anh lại chịu thêm một cái tát thẳng một bên má. Dưới bờ môi mỏng một dòng nhỏ chảy xuống.

Lửa giận trong người Sở Tuân lại đùng đùng bốc lên. bàn tay đã siết chặt nắm đấm từ lâu mà run run nhẹ, nhưng hắn sợ nếu quá mạnh tay lại khiến tên công tử kia mất mạng.

Sở Tuân lại càng muốn đánh hắn một trận dạy hắn một bài học nhưng…y có tư cách gì để làm điều . Không bằng hữu cũng chẳng người thân, bây giờ y và nàng vốn dĩ là công chúa và viên võ tướng mà thôi.

Nhưng rốt cuộc tại sao tim y lại đau đến thế, từ khi ngất xỉu đến lúc được nàng bị Lạc Anh mạo phạm Sở Tuân chẳng nào bình tĩnh được.

Lúc ở cạnh người con gái hôn mê bất tỉnh tim y đau lắm, nó là sự lo lắng nơi thâm tâm cũng là gợn sóng của biển tình che giấu.

Đôi mắt phượng ưu buồn rũ xuống, bàn tay to lớn in với đường gân sắc nét cũng thả lỏng .

Lạc Anh hắn ta yêu , vậy còn y y hình như cũng đã yêu nàng . Nhưng y rõ nàng và y đã không chung đường, dù có cố gắng ở cạnh cuối kết quả cũng chẳng tốt đẹp được.

Đến việc ở gần nàng Sở Tuân cũng chẳng dám hắn nàng vì ân oán của bản thân mà chịu thiệt thòi. Hắn lại sợ gieo nàng tơ vương đến cuối lại làm nàng đau khổ.

Hắn bây giờ cần có đứng từ xa ngày ngày nàng bình yên sống tiếp thì đã mãng nguyện .

“Vậy ta hỏi huynh, tại sao lại lấy của ta làm dẫn? Rốt cuộc khi xưa đã có gì với viên đan dược mà Bạch Thái y điều chế?”

Câu hỏi của Sở Tuân như nhắm thẳng điểm mà Lạc Nah sợ nhất. Gương mặt hắn gượng gạo chẳng làm sao để trả kời câu hỏi kia một cách vẹn toàn .

Không gian hờ hững phẳng lặng giữa gã nam nhân chợt như bị xáo trộn bởi giọng yếu ớt suy nhược của người con gái

“Vì huynh ở bắc cương trong suốt bảy năm, tận trong huyết đã quen được với hàn băng nên có tương thích để làm dẫn”

Sở Tuân quay lại dáng người mong manh gương mặt nhợt nhạt kia mà đau xót vô

“Sao muội lại ra đây, muội mau trong nghỉ ngơi đi”

Lạc Anh ngồi dậy lau đi vết trên môi, đưa đôi mắt bi sầu mong nàng có tha thứ. Nhưng hắn rõ việc dường như là không .

“Lạc Anh, huynh không cần lo. đêm ta sẽ xem như chưa xảy ra huynh cũng không cần cắn rứt lương tâm. Nhưng về , xin huynh hiểu ta”

vị nữ tử quay đi để tim kẻ si tình dường như gỉ . Hắn thà là nàng mắng hắn thà là đánh hắn thì hắn cũng chẳng bao giờ nửa lời. Nhưng câu chữ nàng ra càng nhẹ nhàng tốt bụng lại khiến cõi hắn rối ren mà dày xé lương tâm.

Sở Tuân cũng quay đi tìm một nơi yên tĩnh tự mình gỡ rối tơ .

Cứ thế mấy ngày trôi qua. Nhật nguyệt luân phiên thay đổi để thời gian trôi mãi chẳng dừng, còn hồn người lại ôm mối ưu tư mà vấn vương phiền não.

…—————-…

Năm ngày .

chẳng được bao lâu thì Sở Tuân đã nhận được ý của hoàng đế truyền y về kinh phục mệnh.

ở Minh Thành đã được thu xếp ổn thỏa. Cầu đường phố xá được các tướng sĩ người dân một dường lại. Chẳng mấy chốc vẻ hoang tàn đổ nát giờ đã được dọn dẹp sạch sẽ. Khắp các phố xá tuy không xa hoa náo nhiệt như Thiên Kinh, cũng chẳng đông đúc người qua kẻ lại như Dung Châu nhưng ở Minh Thành khắc sâu tâm trí Sở Tuân một điều mà chẳng nơi nào có được.

những ngày lạnh lẽo thấu xương ít nhất được thanh than củi, những ngày ốm yếu lao bệnh người dân nơi đây được chén nóng. dù xa hoa phồn thịnh nhưng nơi người ở đặc đồng tiền lên tất thì nó cũng chẳng hơn gì nơi khác là bao.

Đời Sở Tuân nợ ân nghĩa của người dân Minh Thành, vì vậy trong cuộc giao kèo lần trước với hoàng thượng nếu không chứng minh Sở gia trong sạch thì y cũng nguyện lập quân lệnh trạng đời ở lại nơi biên quan bảo vệ yên bình bá tánh nơi đây.

Ngồi trên lưng Hồng Xích Sở Tuân lần nữa đưa mắt lại cách cổng lớn của Minh Thành. Cổng thành được dựng bằng ngàn vạn tảng đá to lớn phủ đầy lớp rêu phong qua bao năm tháng phai tàn của thời gian.

Lần trở lại đây lần nữa y đã làm được việc mình muốn làm, giờ đến kúc rời khỏi cũng có ấm nam nhi.

Thân ảnh vị thiếu niên đoàn người ngưah cứ thế nhỏ nhỏ chìm trong lành sương mờ mịt của vùng bắc cương lạnh lẽo âm u.

Tùy chỉnh
Danh sách chương