Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/7V8MIZcljb

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 6 - Bắn tên - Trăng Tròn Vừa Lúc Hoa Đã Tàn

” Sở Tuân, ta biết lần này con về sẽ bái thù cho Sở gia. Con thân cô thế cô ở lại đối đầu kẻ chưa biết địa vị, nếu không may có thể mất mạng. Sở Hà bảy năm bảy không tung tích, Sở gia mình con là huyết mạch nối dõi tông đường. Con nghe ta an phận thủ thường ở Minh cưới một vị thê tử sống an yên này ”

Lý Trung tướng quân hiểu ý nghĩ của Sở Tuân ông lại càng hiểu hơn con đường chông gai mà hắn đi. Thù xưa hận cũ nói bỏ không dễ nếu cứ quyết ý báo thù thì tính mạng khó vẹn toàn.

“Lý thúc không cần lo cho con, con đã tự có tính toán. Con về Tần phủ thu dọn hành lý, lại sắp trở về Minh

Sở Tuân vẫn cười vui phóng con bạch mã mà thúc ngựa về Tần phủ. Thân thể cường tráng trên bộ triều phục xanh thẳm mang lại cho y cái anh tuấn lãng tử.

Lý Trung tướng quân hướng mặt nhìn theo chàng thiếu niên trẻ tuổi mà thở một hơi dài u tư. Ông thấy được đâu hình bóng của vị bằng hữu xưa, tràn đẩy nhiệt huyết thế. Truyện Mỹ Thực

có lẽ Sở Tuân hơn phụ thân y ở chỗ không quá thiện lương để người khác lấn tới.

…—————-…

Năm ngày .

Dưới làn tuyết rơi phủ trắng những mái ngói đỏ của đô, một đoàn người ngựa đã chuẩn bị từ sáng cho chuyến đi đến bắc cương hôm nay.

Những xe nối đuôi nhau mang trên mình những bao lương thảo đầy ấp. Phía là những kiệu lớn sắc sảo được chạm khắc tinh tế của những tên viên ngủ phẩm.

Bọn họ mặc trên mình những áo choàng lông thượng hạn giá cả vạn lượng bạc. Nếu lấy số tiền ấy đem đi cứu tế trong trận đại dịch lần này, có cứu được cả trăm mạng người.

Sở Tuân mặc trên người áo lông mỏng từ nhập ngủ vào quân doanh đến giờ. Màu vải nâu phai sờn chất liệu thô ráp khiến những kẻ có tiền nhìn vào bỉ

“Đường đường là Sở thống lĩnh Minh đứng trên hàng vạn người vậy mà chẳng có nổi áo đàng hoàng. Vốn cũng là thứ rẻ mạt” Một trong số những tên bước cất tiếng giễu cợt.

Sở Tuân cũng chẳng thèm để tâm tới bọn vô tích sự biết nằm không ngồi nói xấu người khác . Sắc mặt vẫn không thay đổi, y châm chú chảy lông cho con bạch mã cao lớn.

Thấy những lời nói nãy chẳng có sức ảnh hưởng đến y hắn lại bước tới vào mặt y nói

“Ngươi không dám trả lời ta à, cũng đúng thôi phường tạp chủng con của loạn thần tặc tử ngươi xứng để nói chuyện ta”

Ngay là tiếng cười cợt của bọn lại lại quyền quý. Chợt Sở Tuân không chải nữa mà quay lưng nhìn thẳng về mắt hắn.

Cứ tưởng vị quyền , công tử của nhà trâm anh thế việt thì ra cũng là con cờ nịnh hót của hoàng đế, Trương Duệ.

Sở Tuân nhìn hắn chợt cười khẩy, đôi mắt phượng bỗng trở nên tối lại có lạnh lùng đáng . Cơn gió lùa qua để làn tóc phớt trên gương mặt anh tuấn của Sở Tuân.

Những kẻ nhìn thấy Sở Tuân trong bộ dạng này cũng có chút hãi. Dáng này giống lời mà dân chúng Minh kể lại lúc y chinh chiến nơi sa trường.

“Nếu Trương đại nhân nói ta là hạn tảp chủng, ngươi là bậc quyền cao chức trọng. Vậy ngươi dám thử tài bắn cung ta không?”

Sở Tuân nhìn hắn nhoẻn miệng cười, y biết Trương Duệ khó lòng mà từ chối trước cung quanh hắn đều là những tên người lại thường đồn thổi.

Phóng lao đành theo lao, đến bước này nếu tìm cớ rút lui thì khác hắn lại trò cười cho thiên hạ.

“Ngươi nghĩ ta ngươi chắc, muốn thử thì thử, xem ai ai”

Sở Tuân thầm cười trước tên lẻo mép chẳng biết trời cao đất dày này.

“Luật chơi đơn giản, mỗi người có ba tren bắn về phía đối phương. Ai được số tên nhiều nhất thì người thắng”

“Nếu….nếu không được mà hụt tên thì sẽ thế ” Giọng nói lấp vấp, mặt tái nhợt trông Trương Duệ cũng thật đáng buồn cười.

“Nếu không được thì ngươi thua, tên có bắn trúng ngươi không thì ta không biết. Nếu mai mắn ngươi sống thì phân nửa số gia sản của ngươi mang đi cứu tế cho bá tính bắc cương”

“Được…ai ai chứ…” Bàn tay Trương Duệ thoáng cái đã run rẩy vẫn cố mạnh miệng. Có lẽ hắn vẫn chưa đoán được tương lai phía trước.

“Vậy nếu ngươi thua thì sao?” Trương Duệ lại nhìn. ánh mắt mắt bỉ. Quả thật trong lòng hắn cũng nghĩ Sở Tuân là hạn tầm thường gặp may nên mới có thể giêt được Tần đế.

Sở Tuân gương mặt chẳng biến sắc cười bảo “Nếu ta thua thì mặc ngươi xử trí”

Cứ thế hai bên thoả hiệp, ấn tay đống dấu trước sự chứng kiến của cả trăm binh sĩ lại trong đoàn, và cả Vân Nhiên đã đứng từ phía xa từ lâu.

Ngươi bắn trước đi” Sở Tuân giọng đưa tên cho Trương Duệ nụ cười lãng tử lại có chút chiêu ngoa.

Trương Duệ vốn xuất thân là nhà nho sĩ, cầm, kì, thư, hoạ. Sức trói gà không chặt mà nay lại so về tài cung tiễn, đến lúc này có hối hận cũng chẳng kịp.

liên tiếp ba tên bắn về phía Sở Tuân, nếu không bắn lệch thì cũng là bị y nhàn lấy.

Dáng nhanh nhẹn trong bộ tràm y dưới những bông tuyết rơi nhè kiến Sở Tuân tựa vị môn đồ của Kiếm Linh phái mà trong thoại bản thường nhắc tới.

“Đến lượt ta !”

Sở Tuân nhìn Trương Duệ ánh mắt tà mị, đôi tay dài nổi gân cầm chắc cung tên trước mặt. Đôi mắt ánh chợt ánh một tia sáng cũng là lúc tên đã lao giữa không trung.

Trương Duệ phía trước dường đứng hình, đôi mắt trợn tròn hãi. tên tiến lại gần sát, trong nháy mắt vành tay của y máu đã chảy đỏ.

Trương Duệ ngồi sụp giữa nền tuyết phía trước cổng cũng trước mặt cả trăm người đã bu lại từ lâu.

tên cuối đã bắn vào khung cửa của một kiệu phía trước. Sở Tuân mới chợt nhận ra rằng người ngồi trong kiệu từ đầu tới cuối chính là Vân Nhiên. Nàng ấy đến .

Vân Nhiên mang đôi hài thêu màu trắng bước trên làn tuyết tiến về phía Sở Tuân. Lúc này y đến bên Trương Duệ đang đau đớn lấy vành tay đang chảy máu. Y nâng cầm hắn nói

“Ngươi nên cẩn thận cái miệng của mình. Nếu có lần không là một nửa tài sản Trương phủ vành tai chảy máu mà là tính mạng của ngươi”

Nói y quay đi dưới sự reo hò của tướng sĩ trong quân doanh. Vân Nhiên đã đến từ lâu nhìn thấy đầu đuôi sự việc. Nàng cũng thầm vui vì Sở Tuân đã khác , chẳng chàng thiếu niên nóng nảy mà giờ đây y đã biết suy tính cặn kẽ. Nàng cũng yên tâm phần .

Nhớ trước ở sa trường, Sở Tuân đã chịu không biết bao tuổi nhục. Là rửa chén trong làn nước băng lạnh lau chân cho những kẻ quyền quý.

Y đều đã trải qua cả, sự nhục nhã ấy so bây giờ gấp cả trăm vạn lần. y lại muốn dạy cho Trương Duệ một bài học. Giới hạn của y bây giờ có hai thứ một là Sở gia hai là…

Sở Tuân phóng con bạch mà, bông tuyết trắng rơi trên mái tóc đen của chàng thiếu niên trẻ tuổi

“Các tướng sĩ nghe lệnh, tất cả chuẩn bị, chúng ta khởi hành đến bắc cương”

Tùy chỉnh
Danh sách chương