Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/5q08Josy8T

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Nơi phòng rộng lớn vẫn là bóng lưng cao to của chàng thiếu niên trẻ tuổi in lại sao ánh đèn mờ nhạt. Gần ba trôi qua mà Sở Tuân đây rời nửa .
Hắn ngồi giữa đống án chất chồng núi lần những thẻ tre già vẫn còn đậm màu nét bút. Lật qua lật lại nhưng trang án mùi giấy cũ, bỗng hai chữ Sở gia phải hắn dừng lại.
“ 4 tháng 8 Bính Ngọ, Kiến Hưng thứ 9.
Sở Hàn Trung là Thừa tướng đương triều lúc bấy giờ ý cấu kết ngoại tộc dấy binh phản. Địa đồ trấn giữ biên quan phía bắc và bức mang ấn kí của Sở Hàn Trung cùng được phát trên cỗ xe ngựa của đoàn thương gia Tề quốc. sau Thánh thượng cho người lục soát Sở phủ phát được từ qua lại của Sở Hàn Trung và hoàng đế Tề quốc.
13 tháng 11 Bính Ngọ Kiến Hưng thứ 9, Thánh thượng giáng tru di Sở Gia. Sau lại vì tình tha chết quyến thuộc mà đài ra biên cương”
vỏn vẹn chừng nữa trang giấy mà đã khép tội được Thừa tướng đương triều, quả thật nực cười.
Sở Tuân cẩn thận đọc kỹ lần nữa lại phát điều thú vị. Theo luật của Yến Quốc nay án đều do Tự Khanh ghi chép, riêng án của Sở gia lại ” vinh hạnh” được chính tay Hình bộ Thượng – Lăng Gia Mặc chấp bút.
ghi rõ ràng cụ thể mà là thuật lại qua loa về sự tình ấy. Hiến Minh Đế hẳn ngờ được con trai của tội thần phản nghịch khi giờ lại còn mạng đây tra lại án cũ.
mấy chốc đã canh ba, Sở Tuân cẩn thận dọn lại đống án rồi cất ra khỏi cửa.
Ánh bình minh nhạt màu soi rọi vào đáy mắt lạnh lẽo . Cơn gió nhẹ từ đâu kéo khẽ lay động mái tóc đen của hắn. Nét mặt lạnh lùng anh tuấn vui tươi mãng nguyện. Tìm được án xem đã xác rõ đầu tiên trong chặn đường dài lao khổ cực này.
Sở Tuân ra khỏi Đại Lý Tự thì vừa gặp Khanh đã đó đợi tư từ lâu.
“ tìm được án chưa?”
“Đương nhiên là được. Chúng ta về Sở phủ đã, ta và cùng bàn”
Tân Khanh lay nhẹ cây quạt với bức thủy mặc bên trên. Tỏ ra vẻ nhàn hoa lãng tử lẳng lặng theo sau vị đệ phía trước.
…—————-…
Hắn và y thoáng chốc đã về trước cửa Sở phủ, trong mấy ngắn ngủi mà vẻ hoàng tàn đã được dọn dẹp sạch sẽ.
Khanh tò mò đặt chung rượu môi nhấp ngụm sau lại hỏi
“Sao, đã thấy được rồi?”
“Án khi là do Lăng Gia Mặc viết. Vụ thảm sát khi vậy mà lại được lược bỏ. Còn lại nói phụ thân thông đồng với Ninh quốc nị phát sau được tha tội tru di cho gia quyến”
Nhắc lại vụ thảm sát hậu viện ấy xung quanh chợt lặng thinh. Sở Tuân nói nữa đưa đôi mắt phượng vô hồn ấy rót đầy chung rượu. Sau lại đứng đổ thành vòng tròn dưới sàn thông lệ đơn giản bái tế người đã mất.
Khanh chợt tiếng chấm dứt bầu khí thoáng vẻ tang thương này
“Thế đầu ?”
Sở Tuân đưa quân cờ trắng từ trên bàn mắt rời khỏi nó mà nói
“Điều tra tất cả những người liên quan đại án khi đó, nhất được bỏ sót ai”
Khanh hiểu rõ ý của Sở Tuân nhưng thật sự việc này hề dễ dàng nào. Vụ án nếu điều tra tận gốc rễ thì toàn bộ kẻ liên quan đều là những cây đại thụ của Hạ triều. Muốn đụng bọn họ là điều dễ.
“Việc này ta sẽ sai thuộc hạ đi . cứ an tâm mà chờ tin của ta”
Đôi đồng tử đen láy của Sở Tuân chợt lay động dường đã nghĩ ra được việc đó. lúc sau hắn trầm ngâm bảo
“Tạm thời cứ vậy đã, mai ta với Hồng Lâu quán”
Ba chữ Hồng Lâu Quán Tân Khanh tỉnh táo hẳn lại. Tuy thắc mắc tên bằng hữu nhưng hắn dường đoán được phần nào.
lúc sau Khanh cất ra về để lại Sở Tuần giữa phòng nhỏ rộng lớn. Hắn tiến lại gần bức tranh trên tường kéo nhẹ cọng dây nhỏ phía dưới để bộ cơn quan mật đạo sâu trong Sở phủ.