Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/8KkLtKcUGv

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Hàng chân mài khẽ nhíu đôi môi tái nhợt ấp úng khẽ , bàn nhỏ lại siết chặt chiếc chăn bông trong sợ hãi.
“Mẫu thân, Nhiên nhi nhớ người con rất nhớ người…mẫu..”
Trong lúc hôn mê thì ra người nàng ấy gọi chính là Hy quý vị mẫu thân đã qua từ lâu của nàng.
Tuân dường như rõ Vân Nhiên lại gặp phải ác mộng xưa. ôn nhu chấm từng giọt mồ hôi trên vầng trán tinh mịn kia. Đôi mắt phượng nhạt kia chẳng biết nào như chứa biển tình đong đầy ướt át. Lòng lại như lửa đốt lo lắng khôn nguôi, trầm mặc ngồi cạnh nàng không rời nửa .
và nàng lớn lên từ nhỏ nhưng trước giờ từng thấy lần nào hàn độc bộc phát lại nghiêm trọng đến thế. Hơn nữa nếu nhớ không lầm thì hàn độc trong người nàng ấy đã được chữa trị từ bảy về trước không thể đến ngày hôm nay. Điều này cũng thật khó vì ấy Đoạn Trường thảo cùng viên đan dược là do chính Bạch thái điều chế không thể có sai sót.
Tuân nhớ rõ đó trong những tế phẩm từ Ninh cống nạp đến có một Đoạn Trường thảo. Loài hoa ấy hiếm có bậc nhất thế gian. 500 mới nở một lần và nơi tìm thấy nó lại tận sâu trong động Tích Sơn. Theo gian truyền tai nhau Đoạn Trường thảo kia có thể trị được bách bệnh cải tử hoàn sinh vì thế nó cũng chính là báo vật của lục quốc.
ấy Ninh quốc dâng lên phẩm hiếm có như thế trước nhất để lấy lòng Hạ triều sau lại mong có thể hoà thân cùng Vân Nhiên chúa nàng vừa đến tuổi trăng tròn.
Sau này Thái Hoàng Thái hậu vì thương xót tôn tử mà giao cho Bạch Thái điều chế thuốc giải hàn độc cho nàng.
Vân Nhiên tuy danh chúa quyền quý của Hạ triều nhưng thực chất nàng cũng chỉ là kết quả vô tình trong một đêm trăng hoa của bậc đế vương.
Mẫu thân nàng xuất thân từ một gia đình bình thường nơi Thiên Đô phồn hoa nhộn nhịp. Bà bị ép vào cung hầu hạ từ cái tuổi trăng tròn son sắc. ngỡ có thể an phận thủ thường chờ ngày xuất cung tìm một vị lang quân tốt mà trao trọn nữa lại. Nhưng có lẽ vốn đã định sẵn bà sẽ bị nhốt nơi thâm cung tăm tối chẳng thể có được tự do cũng như có được tình cảm phu thê thật .
Đêm ấy trong say nồng của tửu rượu Hiến Minh đế đã hạnh nàng lấy đi trinh tiết của nhi nữ. Sau đêm thác loạn cưỡng ép ấy ông ta phong cho nàng hiệu là Hy quý . Nâng người con gái ngây ngô một trở thành cái gai trong mắt hậu cung
Ngày ngày ông ta lui đến mà chẳng mấy chốc nàng đã trong mình long thai, cũng ngày định mệnh của kiếp hồng nhan ấy.
Trải qua bao cuộc bể dâu chốn thâm cung hiểm độc cuối cùng nàng cũng hạ sinh được một nữ nhi xinh xắn, dung nhan lại có vài phần tuyệt sắc hơn mẫu thân.
Cái tên Vân Nhiên ấy được nàng đặt cho đứa bé. Ý mong này có thể an nhiên tự tại như mây trôi giữa trời. Không bị lôi kéo vào những thị phi của hoàng thất, mà sống an yên mạnh khoẻ. Nhưng kể từ lúc sinh ra dòng máu của bậc đế vương thì cô bé đã định sẵn là cờ chính trị trong từng tham vọng thâu tóm gian sơn của Yến quốc.
Thời gian thấm thoát thoi đưa, Vân Nhiên ngày một lớn khôn cũng là lúc hai mẹ con cô phải chịu nhạt của hoàng đế hoa ngày nào thoáng chốc đã tàn lụi. Cũng đúng thôi bởi lẽ hậu cung 3000 giai lệ hiếm có kẻ nhất kiến chung tình mà ái mãi một hoa tàn.
Hậu cung như cái lồng chim giam cầm tuổi xuân của kiếp hồng nhan cũng là chốn hiểm độc thâm sâu bởi loạt mưu hèn kế bẩn. Chỉ là một phi tử đã bị thất nàng nào dám phân bua mà chỉ biết cúi đầu dưới gót kẻ khác để cầu chút bình yên mà sống qua ngày.
Nhưng yên bình chẳng được bao lâu, mùa đông ấy do lên bạo bệnh bởi chứng phong hàn mà nàng đã ra đi để lại đứa con gái bơ dơ giữa thế cuộc loạn lạc.
Nàng nhớ mãi đêm ấy ở Hoa Như cũng mỗi nàng và mẫu thân. lao phổi chợt bộc phát trở nàng, thân thể gầy gò ấy phun ra ngụm máu đỏ xuống sàn gỗ cũ. Dòng huyết dịch chảy xuống làn da tái nhợt của hoa tàn. thế đôi mắt bà nhắm lại khép đi kiếp số bi ai.
Sau hôm ấy tang lễ cũng chỉ được hoàng đế làm một cách sơ sài. Đến cuối cùng chấm dứt cho kiếp hồng nhan bạc mệnh của nàng là đoạn hơi tàn nơi thâm cung lẽo cũng chẳng thể có được chút quan tâm nào từ người phu quân trên danh nghĩa.
Nữ trong hậu cung âu cũng có số phận như nhau đều là sống kiếp chồng chung ngày ngay bị nhốt trong lồng để duy trì huyết mạch của hoàng thất. Trong ba ngàn giai lệ ấy thử hỏi có mấy người được đế vương dùng chân tình ái.
Ngần ấy ông ta nhạt cũng là ngần ấy mẹ con nàng sống cảnh đói khổ. Từ lúc ấy nàng dường như ra được nhiều thứ.
Thì ra tình yêu của con người đôi chỉ là một cái liếc mắt yêu thích để rồi sau này tình cảm vơi cạn thì cái lại chỉ là phũ phàn nhạt mà thôi.
Nàng cũng rõ hậu cung vốn hiểm độc với hàng tá mưu hèn kế bẩn để tranh ái của bậc đế vương nhưng đến cuối cùng thì cũng chỉ như con chim hoàng yến chết chết mòn trong cái lồng và mà thôi.
Từ ngày ấy nhờ chút ngoan ngoãn thông minh Vân Nhiên được Thái Hậu về dạy dỗ ở Trường Thọ cung. Nhưng không lâu sau đó trong một lần bệnh nặng nàng đã bị thái chuẩn đoán mắc phải loại hàn độc cực độc trong gian và đó cũng là lần đầu tiên phát bệnh.
Tuy Thái hậu có yêu thương chăm sóc nhưng vẫn không thể bảo vệ chu toàn cho nàng. Từ nhỏ nàng ngày ngày dè dặn khiêm nhường suy nghĩ sâu xa mọi thứ dường như đều được nàng lường trước . Và cũng không đụng chạm đến bất kì vị hoàng thân quốc thích nào trong cung, ngày ngày sống lãnh đạm an phận thủ thường.
Người ngoài nhìn vào chỉ nghĩ nàng không có quyền thế chống đỡ cũng chẳng được hoàng đế ái là vị chúa thất vô cầu vô dục lãnh tình lãnh tính. Nhưng chẳng ai ở hậu cung mà có thể cam chịu mãi, nếu không kết cục chỉ như mẫu thân của nàng.
Tuy từng gặp Hy quý bao giờ nhưng chỉ nhìn vào Vân Nhiên đã biết bà ấy có tuyệt sắc đến mức nào. Nhưng từ khổ chí kim chắc có vị hồng nhan nào thoát số bạc mệnh.
Bỗng Lạc Anh từ đâu chạy ào vào cửa, thần sắc lo lắng mà trở nên tái nhợt. vừa chạy đến bên giường Vân Nhiên nắm lấy đôi gầy đang hôn mê bất tỉnh khẽ
“Vân Nhiên ta xin , tất đều là của ta. Ta nhất định sẽ cứu được muội”
Tuân ngơ ngác chẳng gì nhưng bỗng đôi mắt phượng tinh anh ấy nhìn thấy một vết hôn xanh tím thấp thoáng qua tầng tầng phục trên chiếc cổ thiên nga.
Cảnh tượng này lại làm sững sờ trong giây lát. Giọng thoáng chốc đã trầm lại liếc nhe nhìn Lạc Anh hỏi
“Lạc Anh, huynh như vậy là có ý gì. Rốt cuộc này có liên quan gì đến huynh?”
Lạc Anh trầm ngâm một lúc đáp
“ này ngày sau ta sẽ nhận . Tuân ta mượn huynh chút máu nhé”
kịp trả lời đôi mắt đan phượng kia đã mơ xuống để hàng mi khép lại bởi gói mê hương trong Lạc Anh
“ Tuân thứ , ta đã hứa với muội ấy này không thể để lộ. Sau này ta cam tâm tình nguyện mặc cho huynh đánh”
rồi cho người đến một cái chén và con dao nhỏ. Bàn thanh mảnh từng chút từng chút cắt trên đầu ngón Tuân để dòng huyết dịch đỏ thẫm tuông ra.
…—————-…
Sáng hôm sau ánh nắng nhạt rọi qua hiên cửa chạm lên vầng trán mịn của người con gái để hang mi cong tựa như cánh bướm chuyển động mà mở mắt.
“Vân Nhiên cuối cùng muội cũng tỉnh rồi”
Nàng vừa tỉnh lại kịp định thần lại nghe thấy giọng quen thuộc ấy của Lạc Anh. cơ thể nàng sao con nguy kịch kia đau nhức vô cùng như ngàn vạn con kiến thi nhau cắn xé từng miếng nhỏ vụn.
“Vân Nhiên…ta xin . Ta ở đây muội muốn đánh muốn mắng gì việc nhưng ta xin muội đừng làm hại đến tính mạng của bản thân”
“Ha hay cho câu xin . Tôn nghiêm danh phẩm của ta dường như bị huynh dẫm nát, giờ huynh ở đây xin thì được cái gì”
Giọng yếu nhược của Vân Nhiên làm tim đau nhói. Từng chữ của nàng như vạn thanh kiếm sắc cứa vào tim .
Vân Nhiên không đánh cũng không mắng nữa nhưng cho dùng muốn thì dưới thân thể suy khiết như cánh sen mỏng này nàng cũng không thể làm được.
“Lạc Anh, huynh ra đây một chút. Ta và huynh có chút bàn bạc”
Tuân từ đâu vào theo gương mặt đằng đằng sát khí liếc nhìn Lạc Anh với đôi mắt đã sụp tối. Lạc Anh cũng như được cất ra ngoài cùng Tuân với dáng vẻ như một tên nghịch tặc sắp bị hành quyết.
Phía sau A Lan vào vừa bưng trên bát thuốc nóng hổi mà cô vừa kịp nấu xong.
“A Lan, chăm sóc cho chúa. Ta và Bạch thái có chút cần bàn”