Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Ánh nắng nhạt màu tựa dảy lụa mỏng chiếu xuống tầng tầng ngói đỏ khắp kinh đô. nơi lầu gác tía là những dải lòng đèn rực rỡ đung đưa dưới con gió lạnh.
Cánh cửa lớn của Tử Cấm Thành mở ra lộ gần trăm bậc thang dẫn lên Kim Lăng phía trước.
Từ y bỗng nghe được giọng nói lớn của Di công công vang vọng
“Bệ triệu khiến Sở Võ hầu ”
Sở Tuân trong bộ triều phục bằng nhung mang màu xanh lá thẫm mà ôn nhu uy vũ cất bước tiến trong.
Y vừa bước Kim Lăng thì đã thấy Tần đã chầu ở dưới từ lâu. Tên này cũng thật nhanh chân, quả không hổ là Tổng binh đô đốc nhân của bệ .
“Thần Sở Tuân giờ đã phục mệnh trở . Ngô hoàng vạn tuế vạn vạn tuế”
Hoàng đưa mặt nhìn xuống gương mặt lại mang vẻ sâu hiểm mà đáp
“Sở Tuân ái , bình thân”
Sở Tuân khiêm cung đứng dậy trong lòng lại cười khẩy kinh bỉ. chữ “Ái ” này hắn quả thật nhận không nổi, câu cũng là ái , câu cũng là ái và đến lúc đi chốn hiểm nguy thì cũng là hắn.
“Lần này Sở Tuân và Vân Nhiên công chúa lập được công cứu con dân Minh Thành khỏi dịch lầm than. Nay chức tước cũng đã đến bậc hầu khó mà thêm được nữa. Sở Tuân ngươi muốn gì cứ nói, trẫm sẽ toại nguyện”
Bên dưới hàng văn võ bá rộn lên tiếng bàn tán sôi nổi. Chỉ riêng Trương Duệ đứng góc tĩnh lặng, bên phía vành tai vẫn còn chưa lành hẳn.
Đây cùng là cơ hội hiếm khi có được của Sở Tuân rút ngắn thời gian mà có thể minh oan cho Sở . Y trầm mặc ngẫm nghĩ lúc lại khẽ đáp
“Tâu bệ , thần chỉ có thỉnh cầu nhỏ mong có thể toại nguyện đó chính là có thể đến Lý Tự lục lại sổ sách các vụ từ bảy năm trước”
Không gian lại trở bên tĩnh lặng đột ngột. Bọn tham cứ nghĩ Sở Tuân nhân cơ hội này sẽ ra đủ yêu sách cầu vinh hoa phú quý ngọc ngà châu báo hay mỹ nữ tuyệt sắc ngờ được y lại dùng cơ hội trời cho này chỉ nơi chứa đống sổ sách mục nát .
Tần lại hiểu ra ý đồ này của Sở Tuân. Hắn lần này chính là muốn tìm lại được tài liệu kết cùng tất cả bằng chứng mà khi xưa Lã Trọng Giang đã kết Sở .
Hoàng chần chừ lúc cũng đáp
“Vì ngươi trẫm sẽ phá lệ lần này từ trước đến nay nơi lưu trữ văn chỉ có của Lý Tự mới có thể lui tới, nay trẫm lại vì ngươi mà phạm phải quy cũ. Ta cho ngươi đó, hết thì không thể đến nữa”
“Thần tuân chỉ, khấu tạ long ân”
Hoàng cũng thật làm khó khác. Bảy năm này đã không xảy ra bao nhiêu vụ lớn nhỏ, chỉ trong mà có thể trích lục lại tất cả thì có khác mò kim đáy bể.
“Đúng giao kèo lần trước ngươi nói với trẫm bắt đầu từ đây. Nếu trong tháng ngươi không tìm được bằng chứng minh oan cho Sở thì sẽ phải ở lại bắc cương cả đời”
Hoàng ngồi long ỷ tại thượng như chuẩn bị xem vỡ kịch hay sắp vén màn.
Hắn cũng thừa vụ năm xưa liên đến rất nhiều tộc có máu mặt tại Yến quốc. Sở Tuân có thể giữ được mạng chờ đến tháng nữa cũng đã khó huống chi là tìm được bằng chứng mà minh oan cho Sở .
Cuộc tranh đấu này quả thật thú vị, giờ hắn chỉ cần ngồi chỗ ngư ông đắc thời chờ tới thời cơ thích hợp mà tìm ra thứ hắn thèm khát từ lâu.
Đôi mắt u tối kẽ lướt nhẹ nhìn phía Anh với vẻ đặc biệt. Thân ảnh vị thiếu niên mảnh khảnh trong bộ bạch y của Thái y viện hiện ôm trọn ánh mắt của hoàng đế. Hắn dường như cảm nhận được gương mặt anh tuấn thoát có vẻ não nề phiền muộn.
“Nếu không còn gì nói thig bãi triều, Anh ngươi ở lại bắt mạch cho trẫm”
hành văn võ bá dần lui ra khỏi Kim Lăng , chỉ riêng Anh chậm rãi đi đến Long Hiên tẩm cung của hoàng đế.
Anh đứa đôi tay gầy mảnh khảnh của vị đệ nhất thái y cảm nhận từng nhịp đập ở kinh mạch lại khẽ nói
“Long thể của bệ sinh lực tràn đầy cường tráng khẻo mạnh, không cần lo”
Nói y vừa chuẩn bị dòn chút tư trang ra thì lại bị Hoàng kéo tay lại hỏi
“Thế thần y như ngươi có khám được bệnh không”
Anh lại chợt lặng im chẳng nói gì. Đúng hắn có thể khám xem thiên ngoài mắc chứng bệnh gì khám được ưu tư phiền muộn của hắn. Thân thể cho dù khoẻ mạnh nếu đã hoàn toàn chết lặng thì cũng chết dần chết mòn từ bên trong vậy
“ bệnh phải dùng dược, việc này thần khó mà giúp được bệ ”
Hoàng chẳng đáp lời chỉ đành thả tay Anh ra. Hắn đưa đôi mắt phượng sắc lạnh của mình nhìn thân ảnh của tên nam tử xa dần trong cung rộng lớn.
Đôi mắt chẳng từ khi chỉ có mỗi hình bóng của y. Cũng chẳng từ khi nơi đáy hồn lạnh lùng sắt đá của hoàng đế tại thượng lại chứa đựng biển tình dào dạt mênh mông.
“Ngươi không giúp được, thì ai có thể giúp được”
Nói hắn lại nhoẻn miệng nở nụ cười cổ quái cất bước đến Đường cung. Hắn muốn xen thử sức khỏe của hoàng muội thế , có được Bạch thần y tận tình chăm sóc hay không.