Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/8KkLtKcUGv

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 14 - Ái tình cuồng vọng - Trăng Tròn Vừa Lúc Hoa Đã Tàn

Ở một nhỏ của đông viện nơi Hình Ty phủ, Lạc Anh ngồi một mình trong căn mập mờ ánh đèn dầu giữa đêm thâu.

tay gầy vô thức nhấc vò rượu mà rót mãi vào chiếc cốc sứ được chạm khắc tinh sảo. Dòng rượu tràn dần dần mà y chẳng hay . mắt phượng u buồn trầm ngâm nhìn vào khoản lặng phía xa.

“Tách…tách…”

Nước mắt bất giác rơi xuống, từng giọt từng giọt như chất chứa tất cả của mối tình si mà y đã ôm ấp bấy nay.

Vân Nhiên chính là mối tình đâu của hắn, là bạch nguyệt quang duy nhất trong lòng hắn cũng là người mà hắn dành thảy sự yêu thương ân cần chỉ mong có thể che chở cho nàng nữa đời còn lại.

Nhưng Lạc Anh rõ Sở Tuân cũng mãi mãi chính là ánh trăng sáng trong lòng nàng ấy mà chẳng thay thế được. Nàng ấy nguyện mạng của mình để cứu sống hắn, nhưng y thì sao?

Y cả thời niên thiếu ôm ấp trong tim hình bóng của vị cô nương ấy. Lại bảy năm cận kề ngày ngày chăm lo cho khỏe của nàng. Tất cả những việc mà y đã làm có thể đốn ngã tim của bao nhi nữ nhưng chỉ có Vân Nhiên mãi mãi chẳng rung động trước tấm chân tình .

Nếu so với Sở Tuân thì y vốn chỉ là vị bằng hữu không hơn không kém vậy.

Lạc Anh như điên dại chẳng còn vẻ ôn nhu lãnh đạm như hằng ngày, y nâng vò rượu lên uống đến cạn đáy.

Càng nghĩ tim lại càng thắt, từng cơn từng cơn đến khó thở. Lòng ngực cũng nóng rực lên như ngọn lửa tình mê thiêu đốt. Cái vị cay nồng của rượu ngấm vào cổ họng lại phần nào làm dịu phần nào sự tê dại khổ .

Đầu óc mơ hồ quay cuồng chẳng còn chút lí trí mà cất loạng choạng ra . Thân thể Lạc Anh trong bộ bạch y thanh khiết mang vẻ ngọc thụ lâm phu tuấn mỹ văn nhân nhưng lại có vẻ cuồng vọng si mê.

Từng từng trong hơi mèn say nồng Lạc Anh lảo đảo tiến về phía của Vân Nhiên ở đối diện.

“Vân Nhiên…”

Nàng đã chìm vào giấc ngủ từ bỗng vì tiếng gọi say khướt ngoài mà chợt tỉnh giấc. Cứ ngỡ có chuyện xảy ra nhưng chẳng ngờ được vừa mở lại bắt gặp cảnh Lạc Anh trong bộ dạng nồng nặc mùi rượu.

Hắn dần mất thăng bằng mà ngã lên người Vân Nhiên. Thân thể nhi nữ mảnh khảnh ấy của nàng lại phải đỡ tên nam nhân cao lớn vào được bên trong cũng là một chuyện khó khăn vô .

Từ nhỏ tới lớn ở cạnh nhau nhưng rất hiếm Vân Nhiên nhìn thấy Lạc Anh chạm môi vào chung rượu. Nhưng hôm nay lại uống đến bộ dạng này cũng thật lạ thường.

“Vân….Vân Nhiên….ư…”

Vân Nhiên cũng có chút bối rối vừa định gọi người đến đưa Lạc Anh về thì nào ngờ được lại y nắm chặt lấy cổ tay không buông mà kéo lại.

“Lạc Anh, ta đấy, mau bỏ tay ta ra…”

Còn chưa kịp dứt câu nàng đã hắn kéo xuống ôm chặt vòng eo mảnh khảnh. Lạc Anh cúi đầu gặm nhấm bờ môi căn mọng mà hắn đã ao ước từ . Từng chút từng chút đầu lưỡi ướt át trơn mềm cạy mở khớp hàm mà tiến vào trong. Hắn như xâm chiếm mà tước đoạt từng chút từng chút dòng tư vị ngọt ngào mà mật dịch tiết ra. Nụ hôn ấy trằn trọc không thôi lại quấn quýt không rời.

Vân Nhiên tròn mắt kinh hãy bình sinh để thoát ra vòng tay của tên nam nhân hắn. Nhưng của nàng bình thường cũng chẳng dám so với hắn huống chi nam nhân có chụt rượu vào người thì dục vọng lại lên cao tột độ.

Nụ hôn cuồng nhiệt trong cơn say mê bạo loạn như sự ghen tức để chìn đắm trong bản chất duch vọng của bản thân.

“Ưm…ưm…Lạc…”

Nụ hôn ấy dần dần hút từng chút từng chút không khí trong thân thể mình hạc xương mai của nàng công chúa.

Hắn bỗng ngồi bật dậy nhấc bỗng Vân Nhiên lên mà đặt lên chiếc giường bên cạnh cho nàng dẫy dụa kêu gào. này cũng nằm ngay một góc của Đông viện, hiếm qua lại. Cho dù lớn tiếng hơn nữa thù người khác cũng khó mà nghe thấy.

Nước mắt Vân Nhiên chảy dài gò má, nàng muốn thoát ra tên lưu manh cầm thú này nhưng nhi nữ mềm yếu nào có thể so được với hắn.

“Vân Nhiên muội có ta yêu muội như thế nào không. Ta yêu muội ta rất yêu muội. Tại sao, tại sao trong mắt muội từ trước tới chỉ có hắn?”

Nói rồi hắn cúi xuống như thả con mãnh thú của bản thân ra ngoài cơ thể ôn nhu lãnh đạm thường ngày. bàn tay thô bạn vạch từng lớp áo người Vân Nhiên ra để lộ xương quai xanh sắc nét tấm vai nhỏ bé chiếc cổ thiên nga yêu kiều.

Đáy mắt Vân Nhiên tối lại nàng chẳng còn chút lực nào để cất tiếng nữa. Chẳng thể nói với hắn lời nào nữa chỉ cắn thật mạnh vào đầu lưỡi như cách để tự kết liễu bản thân sự ô nhục này.

Lạc Anh lúc này cũng cảm nhận được chuyện không lành. Hắn ngước lên nhìn Vân Nhiên mà lòng bỗng như có vạn thanh kiếm xuyên qua.

“Vân Nhiên, muội làm thế. Đừng làm ta sợ mà. Muội có thể đánh có thể mắng ta nhưng ta xin muội đừng làm hại bản thân”

Vừa nói hắn vừa xuống lay người vị thiếu nữ giường. Giọng nói lấp bấp sợ hãi, tim lại khôn . mắt hồ ly lần nữa mở ra nhìn về phía trần nhà trong sự tuyệt vọng . Hơi thở cũng yếu ớt chẳng nói được chút .

“Vân Nhiên, là ta sai rồi. Là ta có lỗi với muội. Là ta uống chút rượu mà không kiềm chế được bản năng để mạo phạm muội…Ta…ta sẽ chịu trách nhiệm với…”

Hắn còn chưa kịp nói đã Vân Nhiên ban ngay một cái tát thẳng vào . Gương anh tuấn của tên nam tử ấy in hằn bàn tay đỏ.

yêu ta à, vốn chẳng hề yêu ta. chính là yêu cái tự ngã của bản thân. Ta thấy chỉ xem ta như món đồ chơi nhất quyết phải có được”

Từng câu từng chữ mà Vân Nhiên nói ra như cứa vào tim hắn từng nhát. Lạc Anh lại càng hối hận hơn, nhưng những việc không nên làm y đã làm rồi, bây hối hận cũng đã muộn màng.

còn ở đây làm mau cút mắt ta. Qua đêm nay ân nghĩa từ trước tới mà ta nợ xem như trả . Từ nay về sau ân đoạn nghĩa tuyệt!”

Hắn chẳng dám nói thêm câu nào chỉnh sửa y phục chỉnh tề mà lẳng lặng cất ấy. A Lan cũng vừa kịp chạy tới mà hiểu sự vừa diễn ra. Cô chạy vào trong đống lại mà ôm chằm lấy Vân Nhiên mặc cho nàng khóc nấc.

Còn Lạc Anh, hắn như kẻ điên dại mà ngồi bệt giữa nền tuyết trắng. Thân bạch y hoà vào bông tuyết mang vẻ thê lương đến tột độ.

Hắn lại tự hỏi bản thân rốt cuộc có phải như Vân Nhiên nói, hắn bào chìm đắm vào tự ngã của bản thân mà muốn có nàng cho bằng được hay lại là yêu nàng đến điên loạn.

Nhưng có lẽ câu hỏi mãi đến tận sau này mới có lời giải đáp. Nhưng hiểu rõ mọi sự thì cũng đã quá muộn.

Nền trời cao vô tận mang màu đen huyền bí xa xôi. Thương thay cho kiếp người ngắn ngủi mãi chạy theo vòng xoáy của tiền tài tình ái như vòng quay vô tận. Đến cuối chớp mắt qua kết thúc phần đời ngắn ngủi vẫn mãi chẳng hiểu được quy luật của thiên đạo.

…—————-…

Sáng hôm sau.

vầng dương vừa lên xua tan màn đêm u tối chuỗi sự kiện cay đắng hôm qua vào cột mốc quá khứ của thời hian để ánh nắng vàng tựa dảy lụa mỏng soi chiếu vào khung sổ năm.

Tia nắng ấy làm ánh lên máu tóc ướt đẫm của nàng công chúa thanh cao. tay gầy múc từng gào nước đổ từ đỉnh đầu xuống tận gớt chân.

Làn nước nơi Minh Thành phía bắc lanhh đến cực độ. Nó cứ như chiếc lưỡi lam sắt bén cứa vào da thịt tạo ra cảm giác tê tái đến thấu xương.

Huống hồ chi Vân Nhiên đã nhiễm phải hàn độc từ lại gặp phải nhiệt độ giá thế này chẳng mấy chốc sắc nàng đã tái nhợt mà trở nên suy kiệt.

Nước mắt nàng hoà vào làn nước giá ấy. Nơi đáy tâm hồn dâng lên một cảm giác ghê tởm gớm riết chính bản thân mình. Có lẽ nàng muốn kết liễu cuộc đời thương này bằng cách ấy. Dù nàng hiểu cái chết với nàng cũng sẽ dến không chỉ là sớm hơn một khoản thời mà thôi.

Có lẽ cách này đây cũng là cách thúc nhẹ nhàng nhất với nàng hiện tại để chấm dựt số phận thương này.

Mắt nàng dần nhắm lại chuẩn cho kết thúc của tất cả. Từng tế bào người như dần dông cứng. Chút khí lẽo thấm vào từng lỗ chân lông mà tác dụng với hàn độc trong người tiến thẳng vào xương tủy.

Vân Nhiên chẳng còn chút lực nào mà ngất trong bộ y phục thấm đẫm nước băng .

“Công chúa, người làm sau thế đừng để nô tì lo lắng”

A Lan vừa kịp chạy đến cũng là lúc nàng ngất chẳng còn chút thần trí. Gương cô gái nhỏ tái nhợt sợ hãi đến tột mà la toáng lên tìm người cầu cứu.

“Cứu, người đâu mau đên đây, công chúa ngất xỉu rồi”

Tùy chỉnh
Danh sách chương