Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/40YU8WyGxF

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Y thúc ngựa chạy đến dừng trước mặt Vân . Cầm trên tay một bức thư đã chuẩn bị từ trước, Lạc khẽ dặn dò Vân với giọng điệu có phần lưu luyến
“Vân ….lần bệ hạ nhiễm phong hàn, gần như số thái y giỏi trong cung đều bị điều đi đến Minh Thành, ta buộc ở lại trong cung…”
“Ta hiểu, huynh yên tâm sức khoẻ của ta, ta không sao”
“Muội nhớ lời ta dặn, đơn thuốc đó chỉ có hiệu lực trong vòng một tháng, nếu một tháng sau không tìm được Tuyết Liên hàn độc sẽ tái phát”
Đến Lạc chẳng thể kiềm được, y đưa đôi tay gầy nhẹ với tới gương mặt hoa mỹ của Vân . Nhưng lại bị né tránh lùi sau. Cuối cùng chỉ đành gượng cười nói
“Muội bảo trọng, không được lao lực. dịch bệnh ở Minh Thành ta đã nghiên cứu gần xong cách giải, chỉ cần tìm ra thuốc dẫn và chỉnh sửa lại một số quy trình là hoàn thiện. Mọi thứ ta đều ghi trong bức thư….đúng khi đến Minh Thành nếu được hãy viết thư ta”
“Ta nhớ , huynh yên tâm”
Vừa dứt lời bên kia đã triệu tập binh mã chuẩn bị xuất phát, nhẹ quay gót bước đi để lại Lạc lặng thinh như sỏi đá.
Hắn thèm thuồng ánh mắt dịu dàng mà Vân dành lại càng ghen tị với mảnh tình si mà dành hắn.
Y hiểu rõ tình cảm mà dành khó bề thay đổi, lại càng hiểu rõ trí của bản thân trong chỉ là huynh trưởng hay chỉ là bằng hữu mà thôi.
Lạc cũng đã quen với những lần lạnh nhạt như thế. Đến mùa đông năm nay cũng vỏn vẹn mười năm . Vẫn mãi chấp niệm với ánh trăng sáng chẳng thể với tới được.
Thân ảnh người thiếu niên trẻ tuổi khẽ cất bước lại cố cung u ám kia. Làn da trắng cùng dáng người mảnh khảnh khiến y lại như bông tuyết trắng ẩn hiện dưới trời đông.
Lớp tuyết mỏng phủ chiếc lá trơ trọi sót lại cuối cùng trên cành đào đã héo úa tựa như mảnh ý niệm khó thành mà con người ta lại hoài chấp niệm.
Cứ vậy, mùa đông năm Thái An thứ 7 lại lần nữa lại bắc cương với nhiệm vụ nặng nề gánh vác trên vai đó là mang được số lương thảo đến Minh Thành cũng như cứu trợ bá tánh khỏi đợt dịch bệnh lần .
Đoàn người cứ thế đêm không ngừng nghỉ thẳng hướng đến phía bắc. Nhưng thế sự vô thường lại không biết được sự nguy hiểm sắp xảy ra.
…—————-…
Tám sau.
“Báo cáo thống lĩnh, hiện tại chúng ta đang ở núi Minh chị cách Minh Thành không quá một trăm dặm”
“Được, ngươi lui xuống đi”
cầm trên tay tấm bản đồ địa hình của cả vùng phương bắc. Bảy năm chinh chiến dù là núi đá hiểm hay vách núi treo leo y đều đã từng đi qua.
Trước mặt là ngọn núi mà khi xưa trong lần giao chiến với quân sĩ Tây Châu đã từng dừng chân trú ngụ.
Minh hay được gọi là là một ngọn núi lớn nằm sừng sững những dãy núi lớn của Yến quốc. Địa hình cũng chẳng quá hiểm nhưng thứ khiến người dân gần đó sợ nhất là tặc ở đây.
nổi danh với vẻ man rợ tóc tay bù xù cùng thân hình cường tráng to lớn. Từ chúng xuất hiện tại đây cũng đã gần trăm năm, cũng là trăm năm Minh thành vắng vẻ ít người qua lại vì danh tiếng giết người cướp của mà tặc có được.
là một băng đảng có tổ chức với trại chủ là ngôi được kế thừa qua nhiều đời của dòng Mã. Nhưng cách đây khoảng hai năm trước sau trận truy lùng đuổi tận của binh lính Minh Thành trại chủ Mã Đằng đã chết. Hàn Quy trại đó buộc đầu hàng và nghe theo sự sai khiến của triều đình.
Sau khi Mã Đằng chết con trai nuôi của ông ta là Tiêu Mạn đã giữ chức trại chủ. Theo lời của bách tính kể lại trại chủ có lẽ là người biết đạo lý, đôi nhân sử thế cũng rất được người. Nhưng chưa từng ai thấy được gương mặt của hắn đằng sau lớp mặt nạ bằng gỗ đào được chạm khắc mỹ nghệ.
Chẳng mấy chốc bầu trời cũng dần sụp tối. Những tia nắng cuối cùng trong cũng đã lụi tàn nhườn chỗ bóng tối tĩnh mịch.
Đoàn người cuối cùng cũng đã đến được chân núi Minh , nếu cứ tiếp tục như theo lộ trình chỉ một đường nữa sẽ đến Minh Thành.
Những túp lều nhỏ được dựng ở doanh trại được tạm dựng dưới sự canh gác của các tướng lĩnh dưới trướng . đốt một ngọn lửa những túp lều kia vừa làm sưởi ấm cũng vừa là nấu nướng dưới tiết trời giá rét .
Vân cầm trên tay chén thuốc nóng hổi vừa được tiểu tì A Lan nấu xong. thuốc đắng chát cùng hơi ấm bốc làm gương mặt có chút ửng đỏ. Ngước nhìn bầu trời bên trên những táng cây khô héo trơ troin kia là ngàn vạn vì sao đang toả sáng lung linh đêm thâu lạnh giá
Nền trời tối tăm làm những vì sao kia càng nên rực rỡ lạ kì. Bóng nguyệt quang vằng vặt soi xuống mái tóc dài của người thiếu nữ cũng như soi rọi mối tơ rối bời kẻ quân nhân nam tử.
Một sau ngọn lửa cũng đã tàn, người cũng đã chìm vào giấc ngủ an yên. Mộng một giấc hoàng lương tương phùng trong ảo cảnh.
không gian yên tĩnh những cơn gió lạnh buốt thổi qua cùng tiếng chim cú trên cành cây cao vang bọng khắp . Tiếng kêu ấy cùng màng đêm tâm tối lại càng khiến người khác rùng mình.
Nhưng âm thanh đó dù có đáng sợ đến mức nào cũng sao ghê tởm bằng người thâm độc.
Khi cả đoàn người đã chìm trong giấc nồng sau một mệt mỏi cũng là cơ hội quan trọng để Hàn Quy trại thực hiện kế hoạch đã chuẩn bị từ lâu.
Một đám người trong bộ hắc y cùng tấm màng che mặt lẻn doanh trại.
Một trong số những kẻ ấy không may đạp gãy nhành cây khô đã gây sự chú ý với một tên lính canh phía ngoài doanh trại
“Ai đó?” Chưa kịp đề phòng người lính trẻ tuổi đã bị đánh ngất bởi một loại bột mê màu trắng.
Cứ thể những túp lều xung đã bị thổi vào một loại mê hương mà hôn mê bất tỉnh. tặc nhân thiên thời địa lợi kia mà khiên hết số lương thảo kia trại.
Nhưng không chỉ đơn giản là lấy trộm lương thảo mà hơn thế nữa là bắt “Áp trại phu nhân” mà chúng đã kế hoạch từ lâu.