Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
chân kẽ chuyển động định tiến né tránh, y nào được này cõi lòng Vân Nhiên như trăm nối tơ vò, lồng ngực lại trở nên khó thở.
“Huynh còn nhớ không?”
Thêm lần nữa mở lời trước sự lạnh lùng phẳng lặng của không gian xung quanh. mắt hoen như sắp khóc vẫn cố kiềm lòng chờ đợi câu lời của hắn.
Chân như mềm nhũn chẳng thể cất thêm được nữa. Sở Tuân này chỉ quay lại cúi đầu hành lễ với người con gái phía trước.
“Hạ thần nhớ”
Cái âm giọng lạnh lùng xa cách, vẻ hờ hững như mũi tên xuyên qua trái tim Vân Nhiên. khẽ cười nhìn hắn, cố tỏ vẻ bình ổn không sao giấu được sự bi ai. Nơi đáy lớp nước nước mỏng làm mắt hồ ly hoen đau thương.
Hắn cũng mình vốn không nên làm vậy thử hỏi còn cách nào đối khi hắn còn mang mối nghiệp thù diệt tộc vai, tương lai phía trước chông gai gian khó, nào còn đủ sức lo nghĩ đến việc tình trường nhi nữ.
hai vốn đã định sẵn có duyên mà không có phận.
“A Lan, chúng về Đường Vi cung”
Nói rồi quay đi để làn tóc mỏng lay động gió khẽ thổi hương đào dịu ngọt vào khoang mũi hắn.
Giọt nước mắt chực chờ cũng dần rơi hai bên gò má để phẳng tâm hồn sóng rợn không nguôi.
này y mới đứng dậy nhìn bóng hình mảnh khảnh của khuê nữ khuất dần sau dãy tường nơi Cấm Thành trang trọng. Lòng nặng trĩu ưu tư cất về phía trước mà mắt vẫn mãi ngóng nhìn về nơi xa xăm dịu vợi.
…—————-…
Dưới tia nắng nhạt màu của một chiều đông giá rét, Sở Tuân đã về trước cổng Sở năm xưa. Cảnh vật hoang tàn hiu quạnh, dãy tường cao đầy mạng nhện, rêu phong. Cánh cổng lớn dần cũ kĩ mà khó dịch chuyển, Sở Tuân dùng lực đẩy thật mạnh mà lòng có chút nôn nao.
“Đùng”
Cách mở toang để cơn gió của buổi đầu đông tát thẳng vào gương của chàng thiếu niên trẻ tuổi.
Đập vào mắt hắn này là khung cảnh đổ nát tan hoang khoảng sân mọc đầy cỏ dại. Từng khối gỗ lớn gãy đoạn nằm ngổn ngang giữa sân trống, phía giữa những thanh cột chèo là những tấm mạn nhện đã bám .
Nhìn thấy cảnh này mắt Sở Tuân đã hoen lệ. Y về lại mái nhà xưa sau bảy năm chinh chiến, cảnh vật xưa giờ đã hoang tàn theo năm tháng. So với cảnh náo nhiệt khói bếp nghi ngút tràn ngập tiếng cười nói thì nơi này lại càng khiến lòng người buồn tủi.
Nhớ năm khi gặp đại nạn hơn 200 nhân khẩu Sở già trẻ lớn bé đều ly tán. Người thì lưu lạc tha phương, kẻ làm nô dịch biên ải. Người lại bị ép làm kỉ nữ buôn phấn bán hương. Cảnh còn người mất, quả thật nhìn lại cũng không khỏi đau lòng.
cất đến hậu viện. Hồ cá ngày nào giờ đã khô cạn, gốc đào năm ấy tuy trơ trọi lá vẫn ôm ấp nụ hồng. Lại nhớ đến hồng nhan khi xưa từng mặc bộ bạch y múa một khúc Nghê Thường dưới gốc cây này.
Cảnh sắc tuy có hoang tàn đến mức nào cũng có thể thay đổi huống chi danh tiếng của Sở khi xưa. Tim Sở Tuân lại phừng lên ngọn lửa thù hận mà bấy nay ấp ủ. Lần này về kinh nhất định đòi lại hết thải ân oán, nợ máu bằng máu…vậy còn nợ tình, làm cách nào để ?
Đi một bỗng hắn dừng trước Âm các. Vẫn còn nhớ trước khi bị biên tịch nơi này từng chứa rất nhiều sổ sách, kinh kệ mà Sở Hàn Trung để lại. Cánh vừa mở để y tròn mắt ngạc nhiên. Phía đường là bài của tổ tông ba đời Sở . Trước mỗi tấm bài vẫn là cây nhang còn cháy rực. Ngọn khói len lõi căn phòng phản phất vào khoan mũi Sở Tuân để y lại có chút nghi hoặc.
Tiến về phía trước nhìn từng tấm bài sạch sẽ như vừa được ai lau dọn. Cây nhan kia cũng chỉ mới tàn một nửa, hai bên bàn thờ lớn vẫn là ngọn đèn dầu đang cháy thấp sáng cho căn phòng u tối.
Y dừng mắt tại bài của phụ mẫu “Sở Hàn Trung” và “Mộc Thanh Ly”. Tim như dừng lại một khoảng, chân bất ngờ sụp mà quỳ sát đất. mắt hoen gọi
“Phụ thân, mẫu thân Tuân nhi về rồi”
Nói rồi Sở Tuân từng lại từng lại mà dập đầu sàn gỗ khi xưa.
“Tuân nhi về rồi, về để thù cho Sở , hai người ở suối vàng hãy phù hộ con hoàn thành đại nghiệp rửa nổi oan nhục này”
Bàn tay siết lại mà đập mạnh sàn, y dường như dồn nỗi bi thương thù hận bao nay . Vầng trán cao của chàng thiếu niên dần chảy máu, từng giọt từng giọt rơi y kại chẳng hề đau.
Không gian bỗng chốc lạnh dần, phía sau Sở Tuân như có một bóng người lướt qua. Mùi hương cũng có chút quen thuộc phản phất. Cái bóng tựa như gió, xa gần bên cạnh Sở Tuân.
y không lạy nữa mà đứng im bất động. Mắt phượng nhấm lại chân mài khẽ nhíu rồi quay nhanh như thoát phía sau mà hạ kẻ kia sàn.
Mở mắt nhìn, ra là thân hình của một nam nhân trẻ tuổi. Y hằng giọng nói
“Huynh không tìn còn giả ma giả quỷ làm gì?”
nam nhân ấy đứng dậy để lộ gương thanh tú và nét sâu lắng lạ thường sâu đáy mắt. Miệng khẽ cười vỗ vai Sở Tuân nói
“Huynh cuối về, chờ huynh lắm rồi đấy”
“ về rồi, lần này chắc làm phiền huynh không ít”
Sở Tuân vừa đưa tay đặt lên vai hắn, gương cười giọng nói lại có phần vui mừng hơn hẳn
” mHuynh còn khách sáo, đi, đi về Tần và huynh hôm nay thưởng rựu đối thơ”
Nói rồi nam nhân kia kéo Sở Tuân ra khỏi , còn chưa kịp để y lời.
“Được ở tạm Tần của huynh vài hôm, khi nào nơi này dọn dẹp xong sẽ không phiền nữa. còn nhiều chuyện cần hỏi huynh.”
Cảnh tượng này hệt như năm xưa vậy. Vẫn là ơi Sở vẫn là hai chàng thiếu niên ấy, tất cũng đã dần thay đổi theo thời gian.
Hai bóng lưng ấy khuất dần giữa những bông tuyết suốt buổi đầu đông. Tuyết rơi rồi, rơi mái ngói khắp kinh đô, cũng làm lạnh lẽo lòng nhi nữ bi ai. Nơi nào của một góc cố cung Vân Nhiên đưa tay ra sổ, mắt lại nhìn một nơi xa xâm vạn dặm.
” Khụ..” Bỗng phun một ngụm máu ra giữa làn tuyết trắng.