Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/4foAuX92ez

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 21 - Thượng phụ - Trăng Tròn Vừa Lúc Hoa Đã Tàn

Sắc Chu Tề có thay đổi khẽ liếc sang nhìn bị hoa khôi. Mỹ nhân hiểu y bẽn lẽ luôi xuống để lộ tấm vai gầy trắng nõn sau lớp lụa yêu kiều.

Một lúc sau hắn chỉnh trang lại y phục rồi điềm đạm ngồi xuống nhìn nam nhân đối diện

Sở Tuân lúc này gỡ chiếc nạ hoàng lân ấy xuống để lộ vẻ uy nghị lãnh đạm kia. Chu Tề thoáng ngạc nhiên rồi dò hỏi.

là Sở võ hầu, không biết hôm nay ngày tìm ta để làm gì”

Sở Tuân đặt chiếc nạ xuống bàn nhấp một ngụm trà rồi bình thản nói

“Chu Tề, ta muốn ngươi làm việc cho ta”

Câu nói này thốt miệng của y thật khiến người kinh ngạc. Bỗng một ngày hầu hia tại thượng lại tìn hắn muốn hắn làm thuộc hạ của mình, con người thông minh Chu Tề hắn thừa biết Sở Tuân là đang muốn lợi dụng hắn.

“Tại sao phải là ta?”

“Vì ngươi là người hiểu rõ Thượng

chữ Thượng này hồi chuông cảnh tỉnh Chu Tề một lúc. Nơi khoé môi kia cong lên một để lộ nụ cười tà mị

“Ngươi không sợ ta nói chuyện này Hạ Lạc , tai ta chức hầu gia này của ngươi xem đi tong”

Sở Tuân chỉ nhoẻn miệng cười đưa một sắp giấy dày in rõ ấn đỏ của phủ để Chu Tề. Hắn cầm lấy từng tấm đọc thật kĩ để gương dần trở biến sắc.

“Ở đâu ngươi có thứ này?”

“Chu Tề à Chu Tề, ngươi không cần biết nhiều thế đâu. Ngươi chỉ cần biết đống văn kiện này để Hạ Lạc phát hiện mũ ô sa trên đầu ngươi khó mà giữ được”

lời Sở Tuân quả thật không sai, mấy ngày hắn vừa bị Thượng quở trách hôm nay lại để người phát hiện đống tội trạng này thù con đường vinh hoa phía xem rẽ hướng xuống vực sâu không đáy.

“Ta biết, ngươi vì món khi xưa mới làm con chó trung thành bên cạnh ta. Chu Tề ngươi nghĩ xem một ngày đó ngươi không còn chỗ dựa kia ngươi có cọng cỏ dại để đám quyền giẫm đạp”

khi đây lâu Sở Tuân đã điều tra rõ hệ của Chu Tề tên đại thần triều. Vốn do xuất thân thấp kém chỉ là một tên mọt sách của một gia đình nghèo nơi ngoại ô Thiên Thành. Sau đỗ được Trạng nguyên một bước lên mây hệ giữa tên quyền cũng chẳng thân thiết.

ở chốn trường này làm hì có kẻ thanh bạch hoàn toàn mà được sống yên thân. so Chu Tề và Trương Duệ điểm nhau giữa kẻ này là Chu Tề còn có trung nghĩa có trả có thù báo thù.

Còn Trương Duệ kia chẳng các con chó theo đuôi nịnh hót dưới bệ vàng thiên tử.

Cũng vì sự trung nghĩa lại mưu mô sảo quyệt kia lâu Chu Tề đã trở thành tâm phúc của Thượng – Hạ Lạc .

Sắp giấy lúc nảy đống tội trạng mà Sở Tuân đã lấy được kẻ thù của hắn. bản tấu sớ kia để thánh thượng phát hiện Thượng có nói đỡ cũng khó mà cứu được.

“Chu Tề, bản tấu sớ này ta có cách lấy được cũng sẽ có cách tiêu hủy chúng. Lần này ta cứu ngươi một mạng chỉ mong về sau ngươi trả đủ món này”

Nói rồi Sở Tuân xé sắp văn án kia ngay Chu Tề rồi quay đi chỉ để lại đống giấy vụn giữa sàn.

“Sở Tuân, hôm nay Chu Tề ta ngươi một ân tình. Sau này có chuyện ta sẽ giúp”

Âm thanh kia vang vong khỏi căn phòng theo nụ cười đắc ý của Sở Tuân ngoài cửa.

Sở Tuân còn nhớ rõ kì thi Đình ấy Chu Tề là người giúp đỡ mà lén chỉ hắn câu thơ tự. Cũng vì vậy mà suýt nữa danh Trạng Nguyên cũng đã không còn.

Việc hôm nay âu cũng chỉ là trả lại món ân tình khi xưa Sở Tuân người thông minh Chu Tề không để hắn vũng bùn đó mãi chẳng có cơ hội cất cách bay cao.

Ở cạnh Hạ Lạc Chu Tề cứ răp rắp nghe lệnh mà chẳng dám làm sai một . Cũng vì vậy trở thành tâm phúc của ta đứng đầu vạn người chức thượng tâm phẩm Hộ bộ Thị Lang.

có thể đưa hắn lên vị trí cao cao tại thượng kia việc đẩy hắn xuống nơi vực sâu không đáy cũng không phải chuyện làm khó được Hạ Lạc .

lúc Sở Tuân trở về Thiên thành lần này cũng hiểu rõ kẻ nắm sau mọi quyết định của hoàng đế là nhân vật lớn thế cờ lần này ta, Thượng – Hạ Lạc .

mươi về khi chỉ mới ở tuổi tam tuần mà ta đã đạt được chức thái sư đứng đầu Hạ triều khi ấy. Còn nhớ Thượng Nguyên thứ 28 khi Yến quốc vừa chiếm được nửa phần còn lại sau khi đất nước khi xưa Hạ Lạc đã ép Hiến Minh đế giáng chỉ hành quyết hơn 500 tông thất Tề gia.

khi mươi sau thảm án diệt môn của Sở gia xuất hiện cũng khiến người ta phần nghĩ việc Thượng xưa đã làm.

Sở Tuân cũng đoán được phần sự việc do có người ở sau bài mưu chỉ đơn giản là mượn tiên đế giết người trừ hoạ.

Nhân vật thế ván cờ lục quốc này chắc chắn không thể thiếu Hạ Lạc . ta dùng nửa đời của mình tìm kiếm Sơn Thu đồ, hẳn lâu đã hoài nghi nó Sở Hàn Trung.

Sở Tuân đoán không lầm tận tuổi ngũ tuần bây giờ ta chưa chắc gì đã buông bỏ được gánh nặng giang sơn buông bỏ được mối lo ngàn thịnh thế của Yên quốc.

Sở Tuân thịnh thế là khi con dân no ấm an cư lạc nghiệp chỉ khi ấy mới xứng niên hiệu Thái An mà Hoàng Vi đã lập.

Dòng suy nghĩ ấy lênh đênh tựa tách trà hoa còn cầm trên để hương khói nhỏ len lõi qua khe cửa khẽ bây theo ngọn gió bên ngoài.

Sở Tuân đưa mắt nhìn xa ngắm ánh trăng ngần vằng vặc lên sân rộng lớn của Sở phủ. Chợt lại thấy bóng người lướt nhẹ qua khung cửa cũ.

“Hầu gia, thuộc hạ đã tìm được người ngài muốn”

Tùy chỉnh
Danh sách chương