Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/50R1JFMfmi

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Đôi môi tái nhạt mơ màng trong vô thức sờ lên gương anh tuấn của nam tử trước mà cất tiếng
“Sở Tuân…sao huynh lại xuất hiện đây. Hình như ta sắp chết rồi…xem như…ta đến Hoàng Tuyền trước để đợi huynh vậy”
Giọng yếu ớt nàng lấp bấp gọi tên hắn, cười một cách ngây ngô khờ dại. Tuy nàng rõ đó chỉ là tâm thức tự huyễn hoặc. Nhưng dù sao đi ngay sinh tử cận kề chỉ cần được nhìn thấy hắn nàng cũng an lòng ra đi.
“Ha..ha..ha….Hạ Lạc Vân , muội nhìn rõ cho ta. Ta chính là Bạch Lạc Anh, ta không Sở Tuân!”
Lạc Anh ngửa lên trời mà cười một cách khổ, cõi lòng cứ như những miếng thủy tinh dần dần vỡ nát thành những mảnh nhỏ. Tim thắy nghẹn lại đến khó thở
Y rõ tình cảm mà Vân dành cho Sở Tuân vô cùng sâu đậm, nhưng y thật không ngờ nàng ngốc tới mức đến đây để tìm Thiên Sơn Tuyết Liên cứu hắn.
Vốn dĩ trong mắt nàng từ trước tới y cũng chỉ là bằng hữu, là người sư huynh ôn nhu lãnh đạm. Đây cũng chẳng lần đầu nhìn thấy nàng mơ màng gọi tên người đó trong cơn hôn mê bất . Lạc Anh cũng dần quen rồi, chỉ là trái tim vẫn thôi…
Hắn ôm chằm lấy Vân đặt lên trán nàng một nụ hôn nhẹ, rồi ôm người con gái đó vào lòng để giọt tình si lăn dài trên má. Y dùng hơi ấm của bản thân để sưởi ấm cho nàng rồi nhẹ nhàng bế thân thể mảnh khảnh tựa như cách sen mỏng kia cùng đoá tuyết liên đi dần xuống núi.
…—————-…
trời vừa ló dạng để bóng tối cùng cái giá rét của đêm khuya tĩnh mịch tan dần vào khoảng không vô tận. Đám mây nhỏ trôi lơ lửng theo gió giữa nền trời âm u rộng lớn. Những tia nắng sớm tựa như dãy lụa nhạt màu óng ánh rãi xuống nền tuyết chiếu xuyên qua túp lều nhỏ dưới đỉnh Khê Sơn.
Lạc Anh vẫn cứ ân cần như những lần trước mà ngồi bên chiếc gường nhỏ chỉ để chờ nàng giấc. Hắn khẽ bén mái tóc đen ra sao vành tai để lộ gương sắc sảo đơn thuần .
Từ sau một bóng người cao lớn nhẹ đến. Chẳng cần quay lại Lạc Anh cũng rõ người đó chính là Sở Tuân.
“Huynh đến đây để làm gì?”
Trong giọng của Lạc Anh lại có vài phần trách móc, tuy rõ mọi chuyện đều không lỗi của Sở Tuân nhưng hiện tại người con gái mà y thương cũng vì hắn mà hôn mê bất .
“Ta chỉ là đến để tạ ơn cứu mạng của công chúa và huynh. Nếu người chưa thì thôi vậy”
Ánh mắt Sở Tuân vẫn có đượm vẻ ưu buồn mà cất quay đi. Lòng hắn bấy đã rối như tơ vò, hắn mãi chẳng hiểu được rốt cuộc tình cảm mà hắn dành cho nàng là tình cảm gì.
Nó là tình bằng hữu niên thiếu hay yêu thích đơn giản của thuở xưa. Nhưng có lẽ là tình cảm gì đi chăng nó cũng không nên xuất hiện. Cả vốn đã định sẵn không chung đường.
“Huynh và ta ra ngoài ta có chút chuyện muốn huynh”
ra ngoài được một đoạn thì Sở Tuân dừng lại quay đầu sang nhìn Lạc Anh.
“Huynh có chuyện gì cứ đi”
Sở Tuân trầm ngâm một lại cất tiếng bảo
“Minh Thành vừa truyền tin , dịch bệnh bùng phát càng nghiêm trọng, ta không thể lại đây . Ta sẽ để một toán quân lại bảo vệ người”
Sở Tuân vẫn muốn chờ Vân lại một tiếng đa tạ nàng nhưng có lẽ không thể rồi. Bây dưới tình hình này chỉ phân Thái y kia của Thái Y viện vẫn chưa đủ.
Lạc Anh cũng thừa Thái y kia chẳng được mấy người có thể đủ tinh thông y thuật mà tìm ra thuốc giải. Trong bọn tuy có hiền tài nhưng cũng có vô năng nhờ vào phụ mẫu mới được cái chức Thái y của Thái y viện này.
“Huynh đến Minh Thành trước đi. Ta đây Vân đến muội lại sẽ cho người đưa muội cung rồi đến đó sao”
Dù hắn không thích Sở Tuân là bao, nhưng việc này ảnh hưởng đến xã tắc Yến quốc suy cho cùng cũng vì việc công mà bỏ thù riêng vậy.
“Được”
Sở Tuân chẳng còn gì , cứ thể y phóng lên con bạch mã Hồng Xích cùng đoàn người ngựa mà tiến thẳng Minh Thành. Nơi đó xa xôi nguy hiểm chẳng may không cẩn thận thì có thể bỏ mạng nơi đất khách quê người.
Mưu tại nhân hành tại thiên, chết lần này phụ thuộc và thiên mệnh của hắn.
Lạc Anh mang đôi mắt có phần não nề nhìn bóng dáng vị cố hữu đã khuất dưới làn sương khói mơ hồ. Ngước lên nhìn nền trời u ám nơi đây lại làm lòng người thêm phần suy tư phiền muộn.
Giữa người cũng từng có một là bằng hữu tốt tại Quốc Tự Giám nhưng bây cả đã là người của . Bạch gia ba đời trung thành hầu hạ dưới long ỷ của tiên đế, Bạch Lạc Anh sau này cũng là truyền nhân mà nối nghiệp tổ tiên xưa. Còn Sở Tuân đã ôm mối thù sâu nặng, vốn dĩ tình nghĩa trên đời này khó mà qua được thay đổi của gian.
Nhưng có lẽ tình yêu của Vân là thứ khiến khó mà đối lẫn nhau. Có lẽ ông trời đã sắp đặt ba này mang mối nghiệt duyên mà khổ cả đời…
…—————-…
sau.
Sở Tuân cùng đoàn người ngựa vừa đến trước cổng thành đã thấy cảnh hoang sơ đổ nát. Cổng thành cao hoang tàn khiến người ta ngỡ rằng vào một vùng đất cổ quái.
Khắp nơi chẳng thấy bóng người mà chỉ thấy những xác chết đã hôi thối còn chưa kịp xử lý mà nằm la liệt khắp đường phố.
Thân thể nổi những chấm đỏ li ti chảy ra chất dịch có mùi ghê tởm bị đông cứng lại bởi tiết nơi đây.
Căn bệnh này cũng là lần đầu xuất hiện trong lục quốc. Tuy cái chết không đến quá nhanh cho người mắc bệnh nhưng điều tồi tệ nhất đó chính là đớn không bằng chết.
Sở Tuân cùng đoàn đến Hình Ty phủ nơi tập hợp lang y cùng những người nhiễm bệnh của cả Minh Thành này.
Vừa vào trong lại lần thấy cảnh thê lương. Người thì nằm trên những tấm chiếu mỏng chỉ còn chút hơi tàn. đang đớn rên rỉ bởi những mụt nhọt trên người. Có lại may mắn trước chết đi còn có thể nắm tay được người thân bên cạnh nhưng cũng trong những người đó có chết đi chẳng có nổi tấm bài vị.
xa có một cô gái nhỏ chắc độ mười tuổi đang ngồi cạnh người mẹ nhiễm bệnh đang hấp hối. Cô bé gài khóc nức nở, nước mắt rơi lã chã ướt đẫm cả bộ y phục làm bằng những loại sợi khô cứng.
“Mẫu thân, con xin người người đừng chết, người đừng bỏ con lại mà…”
Từng câu từng lời của đứa bé cũng làm tim người khác nhói cả. Chẳng ai giúp được gì cho con bé cả, đến cuối cùng chỉ vô năng mà vỗ con bé mang thân xác người phụ nữ đi chôn cất.
Đứa bé quá nhỏ để có thể tự nuôi bản thân chẳng còn ai là thân thiết cả. Theo Sở Tuân nghe được từ vị lang y gần đấy cô bé này từ nhỏ đã mẹ nhà ông bà. Vừa ba tháng trước ông bà mất mẹ con lưu lạc nơi đầu đường xó chợ. chỉ còn mình con bé lẻ loi giữa cái xã hội loạn lạc này, thật đáng thương cho kiếp con người.
Tuy sa trường nhiều năm cảnh chết chóc này không mấy xa lạ Sở Tuân nhưng nhìn thấy cô bé y lại thấy được hình dáng của mình bảy năm trước. Y lại nhớ đến Sở Hà, người thân cuối cùng cũng đã chẳng còn.
Sinh tử của con người phụ thuộc vào nghiệp quả của bản thân. Đến cuối cùng cho dù Hoa Đà có tái thế một đến khắc sinh tử thì khó mà cứu được.
Cứ thế lại qua dùng hết đêm vắt kiệt sức để tìm ra thuốc giải. Mấy liền chẳng được một giấc ngủ. Đến đói cũng chỉ có bát cháo loãng như nước lã để chống lại cơn đói giày xé bao tử. Trong bọn cũng có đã bỏ mạng vì căn bệnh này, nhưng có lẽ từ vào cổng Minh Thành đã chuẩn bị tâm lý đi vào tử lộ.
Lưu ý:
– Minh Thành là một thành trì nhỏ chưa đến một vạn dân nằm giáp biên cương bắc của Yến quốc. Nơi này cũng là nơi những tháng lưu lạc của Sở Tuân dừng chân lại. lạnh giá quanh năm làm cuộc của người dân nơi đây voi cùng đói khổ.
– Loại bệnh dịch này do có triệu chứng phát bệnh gần giống như mắc Đậu mùa vào cổ đại nhưng thực chất đây là một loại bệnh do sư suy tưởng của tác giả mà ra. Tạm gọi là dịch Huyết thủy.