Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Đường Vi cung này của nàng cũng thật lạnh lùng vắng vẻ, chẳng thấy một bóng cung nhân. Xung quanh chỉ là những bụi cùng gốc đào xưa cổ ôm ấp nụ hồng giữa trời đông.
Hắn vào phòng phía tây viện lúc bắt Vân Nhiên đang ngồi cậm cụi dưới đống kinh y dược.
“Hoàng muội rồi”
Chợt nàng ngước nhìn lên lại thấy vị hoàng huynh cao cao tại thượng ấy hôm nay được cơn gió đông thổi mà đến tận Đường Vi cung. Cũng thật quá vinh hạnh cho nàng.
“Làm hoàng huynh bận tâm. Sức khoẻ của muội rất tốt”
Vân Nhiên cuối đầu hành lễ chẳng dám làm trái chút quy cũ của hậu cung. nàng rõ ở nơi thâm sâu hiểm độc này chỉ có chút sai phạm thì có mạng cũng chẳng còn.
Chợt Hoàng Vi nghe tiếng chân từ xa nhẹ nhàng từ xa, lúc hắn quay lại thì Lạc Anh ở bên .
“Chà, Lạc Anh ngươi cũng đến thăm bệnh cho công chúa à. Bọn người của Thái y viện đâu hết rồi việc gì cũng tới tay ngươi?”
Sắc mặt Lạc Anh cũng chẳng chút thay đổi mà ôn nhu lãnh đạm vào đáp
“Công chúa thân tôn quý hạn độc lại vô cùng nguy hiểm, thần không dám khinh suất”
Là không dám khinh suất hay là ngày ngày muốn ở cạnh?
Trong Hoàng Vi lại như ánh lên chút tia lửa nhưng cũng dần dập tắt xuống.
“Ta còn tấu chương xử , hoàng muội nhớ bảo trọng sức khoẻ”
Nói rồi hắn đưa mắt nhìn sang Lạc Anh. Gương mặt anh tuấn với làn da trắng ấy tựa như viên ngọc trai quý báo trong bậc quân vương. Tuy có chút lưu luyến nhưng rồi cũng quay lưng đi hắn biết rõ viên ngọc vai ấy sớm muộn cũng thuộc về hắn.
“Lạc Anh, ta có chuyện hỏi huynh một chút”
Thanh âm trong trẻo kia vang lên làm tim Lạc Anh lại thoáng hụt mất một nhịp, đáng lẽ y cũng chẳng vào đây chỉ là muốn đứng từ xa xem sức khỏe Vân Nhiên thế rồi. Nhưng ngờ được Hoàng Vi lại xuất hiện.
“Muội nói đi”
Thanh âm ấy nhẹ nhàng nhưng vẫn mang chút não nề ủ rũ. Giờ hắn cũng chẳng dám nhìn thẳng mặt Vân Nhiên nữa, giác như ngàn vạn con kiến cắn xé nội tâm hắn ngày.
“Hôm ấy tại huynh biết ta ở Thiên Sơn mà đến cứu”
Vân Nhiên đã muốn hỏi từ lâu nhưng quá nhiều chuyện dần khiến nàng quên mất. Theo nàng nhớ không lầm lần ấy Lạc Anh ở cạnh Hoàng Vi chăm sóc sức khỏe của hắn nhưng lúc nàng nàng ở Thiên Sơn hắn cũng xuất hiện. Chuyện này chắc chắn không đơn giản.
Lạc Anh trầm mặc nhớ lại một lúc rồi từ từ kể lại hết thảy sự việc xảy ra
“Năm ngày sau khi muội đi thì bệ hạ ở hoàng cung cũng dần khỏi bệnh. Lúc ấy ta lo sợ hàn độc trong người muội tái phát nên đã ngày đêm thúc ngựa đên Bắc cương. Ta nhớ hôm khi dừng chân tại một quán trọ ở Dung thành lại nhận được bức nói muội đang nạn ở Thiên Sơn. Nửa tin nửa ngờ ta vẫn đến , sau thì quả thật muội ở đấy”
Bức ? Quả thật chuyện này không đơn giản. Nàng rõ tính cách của Lạc Anh, những chuyện này chắc chắn là sự thật. Nhưng rốt cuộc là ai có đoán được nàng nạn mà lại gửi bức cách cả trăm dặm đến Dung thành cho Lạc Anh chứ. Nhân vật này cho dù là thù hay bạn nhất định đề phòng.
“Ừm, ta rồi. Lạc Anh ta mong huynh giữ lời hứa với ta năm xưa. Cho dù có bất cứ chuyện gì xảy ra cũng không huynh ấy biết”
Lạc Anh quặn thắt cơn, nhịp tim cũng chợt đập nhanh đến mức khó thở. Đau chút ghen hờn nhưng cũng đau chính mối tình si mà bản thân dành cho nàng ấy.
Hắn rõ tính cách Vân Nhiên chuyện năm ấy cho dù có chết nàng vẫn sẽ chôn giấu nó nơi suối vàng lạnh lẽo mãi mãi không biết.
Tình yêu thật sự là như ? Là yêu đến mức chỉ người sống tốt là được. Là yêu đến đỗi chẳng tiếc sinh mạng họ ư? Rốt cuộc có đáng không chứ.
Đành thở dài một tiếng nâng khoé môi ủ rũ kia mà khẽ đáp “, ta hứa với muội. Nhưng muội cũng hứa với ta một chuyện được không, sống thật tốt nhé”
“Được, huynh yên tâm”
Vân Nhiên khẽ cười nhẹ, nụ cười ấy tựa như tia nắng vàng ấm áp lại mang đến cho hắn giác bình an gần gũi mỗi lúc ở cạnh nàng.
Chợt vị công chúa đứng dậy tiến lại gần phía Lạc Anh nhìn y một lúc rồi lại bảo
“Lạc Anh, ta biết tình bao lâu nay huynh dành cho ta là chân tình thực nhưng thứ lỗi cho ta, ta chỉ xem huynh như bằng hữu tri âm..”
“Ta mà. Muội đừng lo”
Y nở nụ cười ấm áp nghiên đầu nhìn nàng. Đôi mắt phượng khép lại vui tít nhưng nơi sâu thẳm trái tim đã tàn lụi từ lâu.
Bản thân y bây giờ chẳng khác tên lưu manh vô lại chẳng có tư cách nói hay chữ yêu nàng. Nhưng có lẽ đến lúc này, hắn biết được nàng được tình ý kia là đủ, còn lại cứ mặc cho duyên số .
“Lạc Anh, ta tạ tấm chân tình huynh dành cho ta. Nhưng ta mong sau này huynh tìm được một người thật yêu huynh ở cạnh huynh đời đời kiếp kiếp. Còn kiếp này Hạ Lạc Vân Nhiên ta nợ Bạch Lạc Anh huynh, kiếp sau sẽ làm trâu làm ngựa báo đáp”
Nói rồi nàng khom lưng cuối người xuống nhưng cũng kịp bị Lạc Anh đỡ lấy
“Gì mà làm trâu làm ngựa chứ, nếu muốn báo đáp ta thì sống…thật tốt” Câu nói kia nghẹn lại mà người chua sót không nguôi, tim cứ như nứt thành mảnh mà vỡ vụn.
“Ta còn chút việc ở Thái y viện, thấy muội khoẻ mạnh là ta yên tâm rồi. Khi có chút thời gian ta lại đến bắt mạch cho muội”
Nói rồi thân bạch y ấy quay ra giọt châu sa bất giác lăn gò má. Những lời Vân Nhiên nói lúc nãy tuy có làm tim y đau thấu nhưng đã gỡ được tảng đá nặng trong bấy lâu.
Xem như chấm dứt cũng tốt. Chấm hết cho mối tình đơn phương cuồng si đau khổ mà chẳng có kết quả. Nhân sinh cin người vốn ai cũng sẽ buông bỏ một điều gì , chỉ là nó đến sớm hay đến muộn mà thôi.
Chấp niệm thì ắt là khổ, đến cuối cùng chỉ có biết chấp nhận mà buông bỏ .
Cơn gió đông tàn thổi qua mái tóc đen ánh của chàng thiếu niên trẻ tuổi, một thân bạch y lặng lẽ giữa dãy tường đỏ nơi thâm cung. Hắn đưa đôi mắt phượng u sâu kia ngước nhìn đôi chim bầu mênh mông rộng lớn. Cứ lặng lẽ chìm dần trong nỗi buồn sâu nơi đáy tâm hồn.
Còn Vân Nhiên thì ? Nàng biết rõ nếu sợi tơ tình kia không nàng chấm dứt thì chỉ có làm khổ nhau nữa đời còn lại. Nàng cũng biết Lạc Anh tài y đức nho nhã ôn nhu không thiếu gì mỹ nữ vây quanh chi cố chấp với đoá tàn này. Nhưng hết nàng là muốn giải thoát cho y , đến một lúc khi không còn đau nữa y sẽ rằng đời này còn đến vạn người tốt cả nàng.
Vân Nhiên chầm chậm cất ra ngoài. Nhìn cảnh vật xung quanh một lượt cũng thật u buồn lạnh lẽo. Nàng đưa mắt nhìn lên gốc đào phía trước. Nó vẫn trơ trọi những nhánh cây mảnh khảnh mà, ngày ngày ôm ấp nụ hồng chờ đến lúc xuân về nở.
“Hàn đăng vũ thượng, lê vũ lương.
Ngã đẳng phong tuyết hựu nhất niên.”
…—————-…
Sáng hôm sau.
Khi mà vầng dương ló xua tan đi màn đên đen tối đáng sợ hôm qua cũng là lúc đến trước cổng Đại Tự.
Cánh cổng lớn giữa dãy tường bằng đá trắng nổi bật hẳn. Phía hiệu ba chữ “Đại Tự” kia chính là năm xưa Cao Thái Tông dựng nước đã chính tay mình đề tên cho nơi thực thi công này. Bởi vị trí của Đại Tự Khanh cũng có sức ảnh hưởng không đến triều đình.
vào trong nhờ có ý chỉ của hoàng đế mà có thông qua được tầng tầng lớp lớp lính canh bên ngoài mà vào được Án phòng. Đây cũng là nơi lưu giữ trăm ngàn vụ án náo động Yên quốc một thời trong suốt mười nam nay.
Đẩy nhẹ canh mà tiếng vào trong, đập vào mắt là những dãy dày kệ sách. Tầng tầng văn án kia phủ lớp bụi mỏng chẳng ai dọn dẹp. Mùi giấy nhè nhẹ trong không khí làm lại có chút u hoài.
Y đi một vào căn phòng rộng lớn, xem xét sơ lược kệ sách sau nhanh chóng tìm kiếm giữa đống lục ấy. cũng chẳng màng đến thời gian nữa, y chỉ có ba ngày tìm được án văn từ bảy năm về trước. giây phút bây giờ quý giá vạn lượng.
Sáu canh giờ sau dần dần trôi qua tia nắng cuối cùng cũng tắt trả về cho hoàng hôn lặng lẽ. Khung cảnh bên ngoài tối dần tối dần nhưng nơi góc của Đại Tự vẫn sáng lên ngọn đèn dầu mờ mịt.