Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/gI29VkmZT

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 22 - Ấn Thừa Tướng - Trăng Tròn Vừa Lúc Hoa Đã Tàn

quay đầu lại thì thấy Mặc Diệp đưa cần tìm đến. Ông ta dáng vẻ niên đâu cũng độ tứ tuần, gương mặt chai sạn nhăn nheo lại nét gì đó thê lương tàn tạ.

Lão lom khom bước vào trong bộ phục bình dân của những vùng Tứ Xuyên lạnh giá.

“Ông còn nhớ ta là ai không?”

Sở Tuân nhấp ngụm trà rồi đáp lại ánh dò xét của ông ta bằng vẻ lạnh nhạt kinh bỉ đến lạ thường.

“Ngươi là…ai?”

bật cười đặt chiếc cốc xuống bàn đưa đôi đan phượng sắc bén ấy lão nói

“Lương Bân thúc ơi là Lương Bân thúc, đến lúc ông còn định diễn với ta à”

Giọng Sở Tuân không khỏi giễu cợt nhưng cũng khiến khác có bảy phần sợ hãi.

Đáy của một kẻ niên trải qua thế ấy, lão thấy được trong chàng thiếu niên đối diện là nhiệt huyến can trường. Lại có chí anh dũng như hắn khi .

“Sở Tuân, bây giờ ta nằm trong tay ngươi, mặc ý ngươi xử trí”

Sở Tuân cười phá , nhanh như thoát rút con dao găm trong tay áo ra đặt cạnh cổ của lão nói

“Có thật là mặc ta xử trí?”

Ông ta bị doạ đến run ngườ, tim thình thịnh đập oạn nhịp cả . Miệng mở rồi lại khép, mấp máy mãi chẳng nói .

Sở Tuân cững dưa lưỡi dao găm kia , bắt đầu vào việc chính

“Lương Bân, ta hỏi ông có phải ấnThừa Tướng năm trong bức thư bị triều đình tìm thấy là do ông làm?”

Bảy năm trước Lương Bân chính là đại quản gia trong phủ Thừa Tướng, được Sở Hàn tin tưởng xem như huynh đệ thâm giao. Thư phòng của ông cũng chẳng phép gia nô dọn dẹp ngoài Lương Bân cả.

Trước khi ngày Sở phủ bị niêm phong vì bức thư ấy thì ông ta công quê vì chút tư tại gia. Sở Hàn năm hết mực níu giữ nhưng chẳng được đành đưa ông ấy một hộp vàng nhỏ đủ để sống một đời vô u vô lo chốn thôn dã.

“Là ta làm”. Ngôn Tình Nữ

Sau một khoản lặng yên tĩnh, Lương Bân bỗng cất nhưng câu trả cũng chẳng khác suy đoán của Sở Tuân là mấy.

“Ha ha ha ha…Lương Bân, ông nói ta nghe xem lí do gì để ông làm việc bất như thế. ta không phải đối xử rất tốt với ông à. Rốt cuộc là tại sao vậy Lương Bân?”

Giọng Sở Tuân như nghẹn, sóng mũi chợt cay xè nhớ đến bóng dáng hắn. Lòng muôn phần căm phẫn kẻ lão niên trước mặt. hận không chém lìa thủ cốc của hắn bái tế suối vàng địa cửu.

Lương Bân lặng yên mãi chẳng nói . Luồng kí ức bảy năm trước cứ như cơn thác chảy xuống, hết thảy trôi một lượt.

Cũng chính Sở tại đây, cũng vì lão trở thành thế . Lương tâm cắn rứt đến tê tái, cảm giác tồi tề dằn vặc lão suốt bảy năm qua.

“Năm ta vì có kẻ uy hiếp khó lòng làm trái kẻ ấy. Ta đành lòng phải ấn Thừa Tướng của quan đưa tạm hắn. Sau lại vì sợ việc bại lộ xin quê quy ẩn. Sở Tuân, kiếp ta nợ Sở Gia, nợ quan . Bây giờ ngươi muốn ta làm gì cũng được, giết chết ta cũng được”

sau khi cáo lão quê suốt năm tháng ấy chẳng đêm Lương Bân ngủ ngon thấp thỏm lo âu. Linh cảm không lành trở thành thật khi tin tức Thừa tướng đương triều mưu đồ phản quốc được truyền đến tai ông.

Tâm can ân hận vô cùng. Từng khung cảnh của Sở phủ cũng như tiếng nói của Sở Hàn lại cứ quanh quẩn trong đầu óc lão.

Cái tuổi quá độ tam tuần ấy lão theo món nợ đời nợ kiếp tìm ngôi yên tự trên núi ngày ngày gõ mõ tu hành. Như thử hỏi Phật độ được tâm phàm giải được nghiệp nợ sinh. Tiếng mõ thanh vang khiến lão quên đi lầm lỗi năm ấy.

Lúc Sở Tuân vừa đi đến vùng Nam Xương xa cách thì nghe tin lão lặng lội đến tận Thiên Kinh tìm gặp cố . Sau thì đón được lão trước cổng thành vài trăm dặm.

“Vậy ông nói ta biết, kẻ ấy rốt cuộc là ai danh tính là gì? Còn nữa ta lại không hiểu, ông đâu ra chìa khoá để mở Gia Âm Các?”

Sở Tuân như chợt tỉnh khỏi cơn lửa giận bên trong bám chắc vào chút chi tiết trong của Lương Bân điều tra tận gốc.

“Kẻ ấy là ai ta cũng không biết. Ta gặp hắn hai lần, một là khi gặp mẫu bị bắt cóc buộc phải được ấn Thừa tướng hắn. Hai là khi đến thấy hắn đống dấu một tờ văn thư rồi bảo ta đem chỗ cũ. Kẻ theo chiếc mặt nạ hoàng lân ta cũng chẳng bao giờ thấy mặt. là nghe giọng nói lại có chút quen thuộc…”

“Là ai?”

“…Ta…năm dài tháng tháng rộng ta thật không nhớ nổi nữa”

Trong lòng Sở Tuân hụt hẫng vô cùng cứ ngỡ có tiến gần đến thật một bước lại chẳng có manh mối ngay đoạn quan trong nhất.

Bấy nhiêu đây tuy chưa đủ chứng minh Sở Gia trong sạch nhưng ít nhất tia hi vọng trong lòng ngày càng chói sáng.

Sở Hàn khi một tay che trời chưa đầy nửa năm phải tự tử ngục tối. Kẻ có làm ra chuyện đó cũng chẳng nhiều.

lại trong đáy Lương Bân, Sở Tuân biết thở dài một tiếng tự an ủi tâm, ngước nền trời xa xôi u tối. Lòng não nề phiền muộn chuyện thù .

đành sai đưa lão đến căn phòng tây viện, tìm bằng chứng vậy.

Vầng yển nguyệt quang minh ấy cũng cao để thế chìm lặng vào giấc Nam Kha xa vợi. Màn đêm u tối vô tận kia như thôi thúc con vào miền tịch nhiên an tĩnh quên đi gánh nặng sơ hà hay gia nghiệp ngàn đời chấn hưng gia tộc, lẫn cả sợi tơ tình nhi nữ ấm ủ trong lòng bóng hồng nương…

“Sở Tuân, ta muốn chàng làm phò mã của bổn công chúa. Ha ha ha ha”

Tùy chỉnh
Danh sách chương